Bông hồng đen nở trong giấc mơ

black-rose-blooming-in-dreams-Xanh-Cam-Tim

 Ở tuổi mẫu giáo, em đi học như bao đứa trẻ khác: mặc đồng phục, đội nón màu hồng, mang cặp hình con gấu bằng nhung mềm mại, cũng màu hồng, và mỗi sáng, em sẽ nắm tay mẹ hoặc bà ngoại đến trường. Đôi giày bé xinh phát ra tiếng "bíp bíp" đều đặn theo bước chân. 


Tưởng như tất cả đều bình thường. Nhưng đời vốn có thói quen thảy vào những khoảnh khắc “bình thường” vài hạt giống "bất thường" kiểu như để nhắc nhở rằng “vô thường” không chỉ là triết lý, mà là thói quen sinh hoạt của vũ trụ.


Cứ vài tuần sau khi em đến bất kỳ trường mới nào, thì ba mẹ lại được mời lên gặp cô hiệu trưởng với một vẻ mặt trang nghiêm hệ trọng. Sau một hồi vòng vo hoa mỹ, cô sẽ nhẹ nhàng khuyến nghị:


— Hay là phụ huynh cho bé vào lớp đặc biệt dành cho trẻ tự kỷ?


Mẹ của em nghe tới đó thì nước mắt rơi như mưa đầu mùa. Chị không hề ngạc nhiên, vì hai chữ “tự kỷ” ấy, chị đã từng nghe nó gõ cửa trái tim mình nhiều lần trong đời rồi. Cứ như một đám mây nặng hạt chưa tìm được gió, trôi lơ lửng trên đầu chị. Một loại duyên cũ chưa tan. 


Còn ba thì, cười nhẹ. Anh tỏ vẻ phủ nhận, nhưng không chống đối. Anh đã tự nghiên cứu theo cách khoa học mà anh luôn biết. 


Nhiều lần, anh cho chị xem tấm hình này: 


— Em có thấy ánh mắt con khi nó trèo lên cây đàn piano của em không? Cặp mắt này, tinh thần này… "tự kỷ" hay bất cứ chữ nào không đóng khung được.


Em phải đổi rất nhiều trường, nhiều nơi ở. Mẹ phải thường xuyên viết đơn xin nhà trường và cô giáo cho em đeo khẩu trang đến lớp. Mẹ sẽ chở em đi rất xa để đến nhà người bạn mà em thấy thích chơi chung nhất. Mẹ sẽ ngồi đợi ở quán cả ngày để đón em về, vì biết rằng những ngày em chơi vui với bạn không nhiều. 


Nhưng em chưa từng vào lớp học đặc biệt cho trẻ tự kỷ cho đến ngày nay. 


Bây giờ, em vẫn như thế. Ánh mắt linh hoạt, tinh thần sảng khoái khi em ngồi vào cây đàn của mình, trong không gian mà em thấy an toàn. Ngoài piano, cặp mắt của em còn sáng lên khi lần đầu tiên nghe tiếng đàn guitar đệm hát. Để rồi, bây giờ em ôm cây đàn guitar của em có ngày hơn 8 tiếng. 


Nhiều đêm, khi mẹ đang vật lộn với khó ngủ, thì em ngồi cạnh giường, vừa đàn vừa hát ru mẹ ngủ. Bài hát của em tên "Black Rose blooming in dreams".


Em biết đem lại bình an! 

Trái tim em có tình thương! 


Hôm nay, mừng ngày kỷ niệm hai mẹ con ta gặp nhau lần đầu tiên! 


Bài viết được sự đồng ý của em trước khi đăng vào thế giới




Tại Tampere 


Tại Sài Gòn


Comments

Popular posts from this blog

"Anh suýt chết"

Selkokieli, ngôn ngữ đơn giản cho nghề chăm sóc.

Đứng đủ gần