Posts

Use it or lose it

Image
  "Già" - vẽ bởi một người bạn ít nói, dễ thương và  đòi giấu diếm tên tuổi mặc dù đã ký rõ tên mình trên đó 😉 Có một khoảnh khắc rất phổ biến, đại loại như này:  Bạn nhìn thấy  Một người lớn tuổi loay hoay với cái nút áo  Một đứa bé vật lộn cột hai dây giày  Một người bệnh khập khiểng bước qua bệ cửa  và gần như ngay lập tức, bạn nhào tới giúp. Đây là khoảnh khắc mà hầu hết chúng ta nghĩ mình đang làm điều đúng. Nhưng có bao giờ, bạn thử đứng lại giữ tay mình ở yên một chỗ, và chỉ quan sát,  với một câu hỏi rất khác: “Người này… vẫn còn tự làm được gì?” Nghe thì giống nhau, nhưng thật ra là hai thế giới khác nhau. Một bên là chăm sóc bằng cách lấp đầy thiếu hụt. Một bên là chăm sóc bằng cách giữ lại những gì chưa mất. Hai thế giới này hiếm khi va vào nhau Và thường, chúng ta chọn nhầm mà không biết.  Trước khi học nghề điều dưỡng, tui từng nghĩ rằng một bản kế hoạch chăm sóc sẽ bao gồm nhiều thuật ngữ y khoa, thuốc men, chỉ số, chẩn đoán v...

"Bạn lành"

Image
  Anh ngồi bên cạnh. Không quá gần. Cũng không xa. Chỉ đủ để nếu một người im lặng… người còn lại sẽ cảm thấy. Em nói trước. “ Em nghĩ… mình hiểu thiếu về "bạn lành’.” Anh không trả lời ngay. Chỉ nhìn em. Không gật đầu. Không phản đối. Em tiếp tục. “ Phần em hiểu, "bạn lành" là người làm mình dễ chịu. Người xoa dịu Người đứng về phía mình. Người… cùng mình. ” (im lặng) “ Nhưng… chắc không hẳn là vậy. ” Anh hơi ngả người ra sau. Không phải để né tránh. Chỉ là không tiến vào. “ Ừ. ” Chỉ một tiếng đó. Không thêm gì nữa. Em khựng lại. Trong một nhịp rất nhỏ. “ Em từng gặp vài người .” " Không nhiều.” (im lặng) “ Ở gần họ… không dễ chịu lắm .” “ Không phải vì họ làm gì sai. ” Em dừng lại. Như đang tìm từ. “Chỉ là…” (im lặng) “Ở gần họ… em không thể tiếp tục giải thích bằng lý lẽ. ” Anh không phản ứng. Anh vẫn nhìn ra không gian rộng lớn. Không hỏi. Em thở ra. “ Ví dụ như… em đang kể một câu chuyện về bản thân mình.” “ Một phiên bản đã được chỉnh sửa.  Đã sắp xếp cho hợp...

"Em vẫn còn nguy hiểm"

Image
A nh hơi ngả người ra sau. Không phải kiểu đang suy nghĩ căng thẳng. Chỉ là đủ để người nghe dừng lại một nhịp. Sẵn sàng lắng nghe.  Có một tách café trước mặt. Anh chưa uống. “Bởi vì em vẫn đang chuyển động,”  (ngừng một chút) "Khi một người còn là người mới bắt đầu, họ giống như đứa trẻ đi trong sương mù. Mọi thứ đều không chắc chắn. Những cũng... còn nông và cạn". "Họ không biết mình đang làm gì, mọi thứ đều Vô thường và mong manh". "Họ thử nhiều thứ, nghe mọi lời dạy, lao vào mọi điều bày ra trước mắt, nhưng tâm còn sợ hãi, chưa bén rễ vào sự thật".  (anh liếc nhìn em, rồi nhìn đi chỗ khác)  "Đó là giai đoạn của sự tìm tòi, nhưng chưa có định hướng". " Khi người ta bắt đầu tìm thấy một phương pháp đủ tích cực, một phong cách đủ cho xã hội đón nhận...  (anh vẽ một vòng tròn nhỏ trong không khí) "...họ trở nên "ổn định".  "...đó chính là Cái Tôi" . "Sự ổn định luôn có cái giá của nó." "Khi em cho rằ...

On nights she can't sleep. Chapter 3

Image
Minh họa bởi Xanh Cam Tím CHƯƠNG 3: Những thứ bắt đầu lặp lại Ba đêm sau, Blue lại không ngủ được. Không phải vì trà,  Không phải vì ánh sáng. Không phải vì bất cứ điều gì cô có thể điều chỉnh và kiểm soát. Những đêm mất ngủ bây giờ không còn mang màu sắc thất bại nữa. Chúng chỉ đơn giản là một kiểu thời tiết bên trong cơ thể. Khoảng 2 giờ 47, cô vẫn còn nằm nhìn trần nhà. Khoảng 3 giờ 12, cô ngồi dậy. Căn hộ yên lặng đến mức cô nghe rõ tiếng máy pha trà điện khởi động trong bếp như một động cơ nhỏ. Cô không bật đèn lớn. Chỉ bật đèn trên bếp. Ánh sáng hắt ra thành một vùng vàng nhạt, phần còn lại của căn hộ vẫn chìm trong màu xanh xám của đêm mùa đông. Blue đổ trà vào chiếc tách quen thuộc, vuốt bàn tay quanh thân tách trong vài giây cho ấm, rồi đứng trước cửa sổ. Ánh đèn bên kia hồ đã sáng. Cô không ngạc nhiên. Nhưng không có nghĩa là cô dửng dưng. Có một khác biệt rất mỏng giữa hai trạng thái đó, và Blue luôn nhận ra nó. Cô đứng nhìn ánh đèn khoảng năm phút. Rồi mười phút. Bầu tr...