Thứ đánh mất ở Tampere
Minh họa bởi Xanh Cam Tím Thứ đánh mất, từng nằm trong bức hình này, khi tui dọn vào nhà Mini, năm 2019. Tui không tìm thấy cây bút mực. Ban đầu tui còn nghĩ chắc nó ở đâu đó trong túi thôi. Tui quen cái cảm giác ngón tay chạm vào thân bút lạnh lạnh, tròn tròn, vừa khít với mấy ngón tay xương xẩu của mình mỗi khi cần viết thứ gì đó xuống giấy trước khi ý nghĩ đổi ý bỏ đi. Nhưng mò hoài không thấy. Tui lục hết túi xách, áo khoác, balo đi học, góc bàn của các phòng học trong tuần, quán café (mà tui đến uống trà) ở gần ga Tampere nơi tui từng ngồi viết, thậm chí cả mấy nơi hoàn toàn vô lý như tủ lạnh. Tui vốn là người thường xuyên làm thất lạc đồ vật. Chuyện đó không có gì mới. Nhưng lần này hơi khác. Tui bắt đầu nhớ đến cây bút nhiều hơn mức cần thiết. Tui còn cố nhớ xem lần cuối cùng mình thấy nó ở đâu. À đúng rồi. Lần cuối tui bơm mực cho nó là hôm trời nắng đẹp. Hiếm hoi thay hôm đó tui không làm dính giọt mực nào ra tay. Một thành tựu nhỏ mà người xài bút mực hiểu sẽ đáng tự hà...