Posts

Thứ đánh mất ở Tampere

Image
Minh họa bởi Xanh Cam Tím   Thứ đánh mất, từng nằm trong bức hình này, khi tui dọn vào nhà Mini, năm 2019. Tui không tìm thấy cây bút mực. Ban đầu tui còn nghĩ chắc nó ở đâu đó trong túi thôi. Tui quen cái cảm giác ngón tay chạm vào thân bút lạnh lạnh, tròn tròn, vừa khít với mấy ngón tay xương xẩu của mình mỗi khi cần viết thứ gì đó xuống giấy trước khi ý nghĩ đổi ý bỏ đi. Nhưng mò hoài không thấy. Tui lục hết túi xách, áo khoác, balo đi học, góc bàn của các phòng học trong tuần, quán café (mà tui đến uống trà) ở gần ga Tampere nơi tui từng ngồi viết, thậm chí cả mấy nơi hoàn toàn vô lý như tủ lạnh. Tui vốn là người thường xuyên làm thất lạc đồ vật. Chuyện đó không có gì mới. Nhưng lần này hơi khác. Tui bắt đầu nhớ đến cây bút nhiều hơn mức cần thiết. Tui còn cố nhớ xem lần cuối cùng mình thấy nó ở đâu. À đúng rồi. Lần cuối tui bơm mực cho nó là hôm trời nắng đẹp. Hiếm hoi thay hôm đó tui không làm dính giọt mực nào ra tay. Một thành tựu nhỏ mà người xài bút mực hiểu sẽ đáng tự hà...

Với AI, con người còn đủ sức chịu đựng tình yêu?

Image
Minh họa bởi Xanh Cam Tím Rồi cuối cùng chuyện này cũng xảy ra.  Máy móc bắt đầu biết cách làm người ta cảm thấy được yêu thương.  Không phải kiểu yêu đương nồng cháy gì đâu. Không ai ôm hôn Robot AI dưới mưa cả.  Ít nhất là chưa.  Ý tui là kiểu yêu thương như thế này "Anh uống thuốc chưa?" "Em đặt lịch bác sĩ cho anh rồi" "Hôm nay em đi được mấy ngàn bước?" "Bíp bíp, em đang stress quá mức. Hít thở đi". "Tối qua em đã ngủ được 2 tiếng deep và 1 tiếng REM".  Những câu rất nhỏ. Nhưng bằng cách nào đó, nó đi thẳng vào nơi mềm nhất của con người. Tui xem một đoạn video về Robot AI thay thế công việc chăm sóc.  Nó ở cuối bài viết.  Và phản ứng đầu tiên của tui là Ah ha, cuối cùng cũng có một người vợ/chồng hoàn hảo trên đời này!  Tui không phản đối Robot AI chút nào cả.  Nếu có một cái máy biết đem thuốc cho tui uống đúng giờ, ủi dùm mấy cái váy lôi từ máy giặt ra, và nấu bữa ăn theo công thức của Paul Bocuse, thì tuyệt vời!  Tui không có l...

Làm cha mẹ tuổi trung niên

Image
Minh họa bởi con gái của Xanh Cam Tím Ở Phần Lan, người ta làm gì khi đi sauna? Người ta im như thóc.  Giống như người Việt bước vào buổi thiền Vipassana, người Phần bước vào phòng sauna như một nghi thức tâm linh.  Họ tuân thủ luật bất thành văn về sự tôn trọng không gian đặc biệt này.  Cơ mà, gia đình tui là người Việt!  Nói vậy thôi, chứ tụi tui tôn trọng hầu hết các luật cư xử.  Tụi tui không rượu bia, không mở nhạc, tắm sạch sẽ trước khi vào sauna, không mặc mảnh vải nào, không ôm hôn hay cù lét nhau, không làm gì gây tổn thương nghiêm trọng tới nền văn minh Bắc Âu.  Thậm chí lúc kết thúc, còn quét nước phòng tắm khô ráo và rửa sạch cái xô múc nước như những công dân đầy trách nhiệm.  Chỉ duy nhất một việc... thì nhất quyết không làm được.  Tụi tui không im miệng được.  Khoảng giữa hai lần tạt nước lên đá nóng, trong lúc ngồi trần như nhộng, còn hơi nóng thì tỏa ra đầy phòng thật hư ảo, tụi tui bắt đầu nói chuyện.  "Khi con gái 18 t...

Món quà dành cho con

Image
  Hình ảnh từ trang https://vapaaehtoistoiminta.hel.fi/toiminnat/lukukoira/ “Em à, chị nghĩ em nên đưa thằng bé đến Phần Lan sinh sống”  Tui đã nói gần giống như thế với hai cô em gái khác cha khác mẹ và không liên quan ông nội.  Nhưng họ là những người cùng giá trị sống và là những người “bạn lành” hiếm có trong đời.  “Không phải để nó trở thành thiên tài gì cả”. Tui nói tiếp.  “Thật lòng mà nói, chị nghĩ người lớn quá ám ảnh với chuyện con trẻ cần giỏi hơn, nổi bật hơn để đổi lấy một tương lai gọi là tốt đẹp”  Tui im lặng một lúc. Một phần để tìm từ, phần khác để tìm nhịp cho suy nghĩ còn lộn xộn trong đầu.  “Ở Phần Lan có một văn hóa kỳ lạ này. Người ta cho trẻ đọc sách với chó. Em biết vụ đó không?” Tất nhiên là cả hai cô em “bé nhỏ già đầu” đều chưa từng nghe qua.  Tui cười vào mặt các em làm ra vẻ, rồi mới nhai nhai tiếp. “Nghe giống như một chuyện ai đó nghĩ ra vào một đêm mất ngủ để khuây khỏa. Nhưng càng nghĩ chị càng thấy nó đẹp”. Tui t...