Cái đang mang mình đi
Hôm nay tui học cách đưa một cái ống nhỏ vào bàng quang. Người nằm trước mặt tui không phải người thật. Cô ấy bằng nhựa, không đau, không xấu hổ, và có lẽ là bệnh nhân dễ tính nhất tui từng gặp. Tui đeo găng tay. Cầm catheter. Làm từng bước theo thứ tự. Rồi ngẩng lên cười với người chụp hình như thể đây là một hoạt động hoàn toàn bình thường của một buổi sáng thứ năm. Tui bắt đầu học nghề điều dưỡng ở một độ tuổi mà cơ thể không còn là một thứ hoàn toàn im lặng nữa. Có lẽ điều đó lại hay. Nếu học những thứ này lúc hai mươi tuổi Có thể tui chỉ ghi nhớ tên các cơ quan để làm bài thi. Bây giờ tui vẫn phải nhớ để làm bài thi, nhưng thỉnh thoảng còn nghĩ: Một ngày nào đó, có thể cơ thể mình cũng cần một người đeo đôi găng tay xanh như thế này chăm sóc. Ý nghĩ ấy không làm tui buồn. Nó chỉ khiến cơ thể trở nên thật hơn. Những bộ phận cơ thể mà ngoài đời người ta dành rất nhiều công sức để che đi Khi vào lớp học lại có tên, có chức năng và có quy trình chăm sóc. ...