Posts

Showing posts with the label Chuyện nghề y tá

Cái đang mang mình đi

Image
  Hôm nay tui học cách đưa một cái ống nhỏ vào bàng quang. Người nằm trước mặt tui không phải người thật.  Cô ấy bằng nhựa, không đau, không xấu hổ, và có lẽ là bệnh nhân dễ tính nhất tui từng gặp. Tui đeo găng tay. Cầm catheter. Làm từng bước theo thứ tự. Rồi ngẩng lên cười với người chụp hình như thể đây là một hoạt động hoàn toàn bình thường của một buổi sáng thứ năm. Tui bắt đầu học nghề điều dưỡng ở một độ tuổi mà cơ thể không còn là một thứ hoàn toàn im lặng nữa. Có lẽ điều đó lại hay. Nếu học những thứ này lúc hai mươi tuổi  Có thể tui chỉ ghi nhớ tên các cơ quan để làm bài thi.  Bây giờ tui vẫn phải nhớ để làm bài thi, nhưng thỉnh thoảng còn nghĩ: Một ngày nào đó, có thể cơ thể mình cũng cần một người đeo đôi găng tay xanh như thế này chăm sóc. Ý nghĩ ấy không làm tui buồn. Nó chỉ khiến cơ thể trở nên thật hơn. Những bộ phận cơ thể mà ngoài đời người ta dành rất nhiều công sức để che đi  Khi vào lớp học lại có tên, có chức năng và có quy trình chăm sóc. ...

Tháo găng tay

Image
Khi chăm sóc một khách hàng, tui đều cần đeo găng tay. Việc đó diễn ra rất nhanh. Mở hộp. Rút từng chiếc. Nghe tiếng cao su bật nhẹ vào cổ tay. Đôi khi nhanh đến mức tui không còn ý thức mình vừa làm gì. Ở trường, người ta dạy tụi tui phải đeo găng đúng lúc. Và quan trọng không kém, là phải biết lúc nào nên tháo ra. Trong chương trình điều dưỡng, tui học rất nhiều cái tên. Tên bệnh. Tên các rối loạn. Tên thuốc. Tên triệu chứng. Tên những phản ứng cần xảy ra khi một dấu hiệu nào đó xuất hiện. Tiểu đường. Tự kỷ. ADHD. AuDHD. Khiếm thị. Khiếm thính. Mỗi cái tên giống như một cánh cửa của một thế giới. Muốn chăm sóc ai đó, trước hết phải biết mình đang bước vào cánh cửa nào. Nếu một người bị tiểu đường bắt đầu đổ mồ hôi lạnh. Run tay. Ánh mắt lơ đãng. Tui phải nghĩ đến đường huyết trước khi nghĩ đến bất cứ điều gì khác. Không phải vì con số trên máy đo quan trọng. Mà vì cơ thể họ đang nói một thứ ngôn ngữ đặc thù. Nếu mình không học ngôn ngữ ấy, rất khó để giúp. Khi học về AuDHD, tui được ...

Tui học giáo dục mầm non khi con gái vào tuổi teen

Image
Tui học giáo dục mầm non vào đúng lúc con tui bước vào tuổi teen. Điều này về cơ bản giống như đi học cách thay tã trong khi đứa nhỏ đang hỏi xin tiền đi concert với crush???!!! Nghĩa là hiện giờ tui đang tập bập bẹ nói vài câu tiếng phần với một đứa trẻ ba tuổi đang trải qua big feelings, để rồi hoàn toàn bất lực trước một đứa mười bốn tuổi chỉ trả lời “ừm”.  Tui cũng nghĩ chắc mình sẽ không tới mức đi học tâm lý tuổi mới lớn lúc con lấy chồng đâu nhỉ. Dù nói thật, với tốc độ đời quăng bài kiểm tra cho phụ huynh như hiện tại thì tui vẫn đang là ốc sên đi theo sau.  Hồi mới có con, tui từng đọc rất nhiều về giáo dục mầm non. Người ta nói nhiều về chuyện nuôi dạy trẻ không chỉ là chăm sóc các nhu cầu cơ bản. Như rửa tay cho con đúng cách, nấu bữa ăn đủ dinh dưỡng hay đọc bedtime stories để con ngủ ngon và mơ đẹp. Mà thật ra, tui vốn cũng đủ “có nền” để hiểu rằng đọc truyện trước giờ ngủ đâu chỉ để ru con ngủ. Nó còn giúp phát triển ngôn ngữ, xây dựng cảm giác an toàn với mẹ,...

Món quà dành cho con

Image
  Hình ảnh từ trang https://vapaaehtoistoiminta.hel.fi/toiminnat/lukukoira/ “Em à, chị nghĩ em nên đưa thằng bé đến Phần Lan sinh sống”  Tui đã nói gần giống như thế với hai cô em gái khác cha khác mẹ và không liên quan ông nội.  Nhưng họ là những người cùng giá trị sống và là những người “bạn lành” hiếm có trong đời.  “Không phải để nó trở thành thiên tài gì cả”. Tui nói tiếp.  “Thật lòng mà nói, chị nghĩ người lớn quá ám ảnh với chuyện con trẻ cần giỏi hơn, nổi bật hơn để đổi lấy một tương lai gọi là tốt đẹp”  Tui im lặng một lúc. Một phần để tìm từ, phần khác để tìm nhịp cho suy nghĩ còn lộn xộn trong đầu.  “Ở Phần Lan có một văn hóa kỳ lạ này. Người ta cho trẻ đọc sách với chó. Em biết vụ đó không?” Tất nhiên là cả hai cô em “bé nhỏ già đầu” đều chưa từng nghe qua.  Tui cười vào mặt các em làm ra vẻ, rồi mới nhai nhai tiếp. “Nghe giống như một chuyện ai đó nghĩ ra vào một đêm mất ngủ để khuây khỏa. Nhưng càng nghĩ chị càng thấy nó đẹp”. Tui t...