Posts

Showing posts with the label Chuyện kể trước giấc mơ

On nights she can't sleep. Chapter 2.

Image
Minh họa bởi Xanh Cam Tím Chuyện nghề y tá tại Phần Lan, viết từ sự thực đã thay đổi tên tuổi, chồng chéo với thế giới siêu thực, như hai chiều không gian song song.  CHƯƠNG 2: Những ngôi nhà ban ngày  Sáng hôm sau Blue thức dậy lúc 6 giờ 10. Điều này tự nó đã là một thành tựu. Cô biết ngủ khá ổn vì không ghét thế giới ngay khi mở mắt.  Blue từng theo dõi giấc ngủ như người ta theo dõi một hiện tượng thời tiết. Cô ghi giờ đi ngủ, giờ thức dậy, số lần tỉnh giữa đêm, loại trà uống buổi tối, loại đèn dùng trong phòng, độ dày của gối, hướng nằm, thực phẩm ăn sau 5 giờ chiều, magnesium tripla, melatonin, những viên thuốc không gây hại, những ngày estrogen tăng cao, những ngày progesterone giảm đột ngột, ngủ một mình hay ngủ with ai, những ngày không chạm vào điện thoại từ bảy giờ tối, những ngày đọc sách nhẹ thay vì cắm đầu vào một cuốn thriller đang hồi gay cấn.  Sau sáu tháng, cô rút ra được một kết luận khá vững: nếu đủ một số điều kiện cùng l...

Chiếc muỗng gỗ

Image
Minh họa bởi Xanh Cam Tím A true story from an airport on April 2, 2024. Written one year later, on World Autism Awareness Day — April 2, 2025. Rewritten and shared with a young audience on March 18, 2026, during Safety and Anti-Racism Week in Tampere. A small story about a wooden spoon and two travelers who saw the world differently. Sometimes the same moment can become different stories depending on where you stand. This one is mine.

Những đôi giày trên đường AATOS

Image
Ở con đường Aatos, giữa khu chợ cổ của Vaaska, có một tiệm giày cũ kỹ đến mức bụi thời gian bám chặt lên từng kệ gỗ như một ký ức bị lãng quên. Tiệm không chỉ sửa giày, nó còn là nơi những đôi giày cũ tìm thấy chủ nhân mới. Chủ tiệm Juhani, là một người thợ già với đôi mắt sâu như trời đêm. Nhưng điều đặc biệt không phải là tay nghề của ông, mà là khả năng mà chẳng ai khác có, ông nghe được giày nói chuyện. Chúng không nói bằng lời, mà bằng ký ức, bằng những rung động nhỏ khi ai đó chạm vào. Chúng cảm thấy mong muốn của con người, và đôi khi, chúng cũng có những mong muốn của riêng mình. Một ngày nọ, một người đàn ông bước vào tiệm. Cơn gió lùa theo sau anh ta, đập cánh cửa gỗ bật ra rồi đóng sầm lại. Hơi lạnh len qua các kẽ gạch. Anh ta đặt một đôi giày cũ lên bàn. Đế đã mòn, đường chỉ đã sờn. Nhưng Juhani chưa kịp chạm vào, ông đã nghe thấy nó thì thầm. "Tôi đã chạy trốn đủ xa và nhiều rồi. Giờ tôi muốn một người chủ mới. Một người không sợ lạc lối, không vội gọi tên mọi cảm xúc...

Lời nguyền của người kể chuyện

Image
Ngày xưa, có một vùng đất nơi những câu chuyện còn quý hơn vàng, nuôi dưỡng tâm hồn hơn cả cơm ăn, và quan trọng ngang hàng như không khí để thở.  Mỗi đêm, cha mẹ thì thầm kể chuyện cho con mình, dệt giấc mơ bằng lời, thắp sáng bóng tối bằng giọng điệu lồng tiếng của họ cho nhân vật!  Mỗi đêm, trẻ em ôm một con thú nhồi bông mà chúng yêu quý, say sưa nghe câu chuyện rồi chìm vào giấc ngủ. Nhưng ở vùng đất đó, có một người kể chuyện, một bà lão với những ngón tay đều là ngòi bút. Bà có hàng trăm câu chuyện trong đầu, mỗi ngón tay của bà có thể viết ra một câu chuyện khác nhau cùng lúc. Nhưng bà bị một lời nguyền. Bất kể bà cố gắng đến đâu, bà cũng không thể nào kết thúc bất cứ câu chuyện nào trước khi trời sáng. Cứ đặt bút ngón tay xuống tới nửa đêm là từng câu, từng chữ lại tan vào hư vô như tro bụi bay theo gió.   Bà dành cả ngày để viết, để vẽ, cố gắng giữ lại những mảnh thế giới trên trang giấy. Những câu chuyện luôn trượt khỏi tay bà như nước chảy qua kẽ tay, dan...

Người đàn ông sưu tầm bóng tối

Image
Có một người đàn ông chuyên sưu tầm bóng tối.  Mỗi buổi hoàng hôn, khi mặt trời chỉ còn là nửa cái bánh cam treo tạm ở nơi chân trời, còn những chiếc bóng của người qua lại thì trườn dài trên mặt đất, đó là lúc anh ta vác theo cái túi 3 gang của mình đi nhặt bóng tối.  Anh không biết vì sao mình làm vậy. Chỉ biết rằng anh phải làm.  Anh nhìn thấy bóng tối ở dưới ghế đá nơi cặp tình nhân vừa nói lời chia tay trong im lặng.  Anh nhặt được bóng tối sau lưng người đàn ông vừa mất việc, bước đi như thể trái đất mất lực hút.  Anh lượm những mảnh bóng tối bên ngoài sân bay nơi nhiều cái vẫy tay hay nụ hôn chào là lần cuối.  Ngạc nhiên là, anh cũng tìm thấy bóng tối vương ngoài chiếc áo khoác đang treo ở góc cửa hàng nơi một cô sinh viên đi làm thêm với nụ cười rạng rỡ!  Anh cẩn thận lượm, nhặt, xếp tất cả vào túi.  Về nhà, nơi có một cái cửa sổ rất to nhìn ra một bức tường gạch đổ nát với màu cam nâu đẹp đến lạ lùng, anh dốc cái túi xuống và bóng tối tuô...