Posts

Showing posts with the label Tình yêu

"Bạn lành"- Tập 2

Image
  Gần một năm trước, tui viết về bạn lành. (link ở phần bình luận) Trong bài ấy có một câu tui vẫn nhớ: “Họ chỉ không đi vào bóng tối cùng em.” Lúc đó tui nghĩ nhiều về những người đã xuất hiện trong đời mình. Những người làm tui bình an hơn. Những người không vội đứng về phía tui khi tui kể một câu chuyện trong đó tui hoàn toàn đúng. Những người không cứu tui chỉ vì tui đang đau. Họ vẫn ở đó. Nhưng họ không nhất thiết bước vào câu chuyện mà tui đang kể. Lúc ấy tui lần đầu hiểu lờ mờ: có lẽ đó là bạn lành. Gần một năm sau, tui chợt nhận ra câu hỏi thú vị hơn không còn là: Ai đang là bạn lành của tui? Mà là: Tui có đang là bạn lành của ai không? Câu này khó chịu hơn một chút. Ví dụ một người nói với tui: “Em bị bỏ mặc một mình.” “Em khổ tâm quá.” Phản ứng đầu tiên của tui thường là muốn ôm họ vào. Nếu thương người ấy, tui càng muốn làm vậy. Tui muốn xác nhận rằng nỗi đau của họ hoàn toàn hợp lý. Muốn làm một việc gì đó để họ bớt đau ngay lập tức. Có lẽ đó là một phản ứng rất con ngư...

Khoảng cách và tình yêu

Image
  Ngày bé. Con chạy cả căn nhà chỉ để tìm mẹ, hôn mẹ. Lớn hơn một chút. Con vẫn yêu mẹ. Chỉ là... tình yêu bắt đầu thích giữ khoảng cách. Khoảng... 3 milimét  Nụ hôn cứ lơ lửng ở đó Mẹ thì dài cổ. Làm mẹ sẽ tự hiểu, tình yêu không hề ít đi. Chỉ là khoảng cách thay đổi chút chút theo độ tuổi của con. Ai có con tuổi teen Chắc biết cảm giác này. Tụi nhỏ giống mèo. Cả ngày không thèm nhìn mẹ. Nhưng đúng lúc mẹ nghĩ ẻm coi mình là cái tủ lạnh rồi... Thì ẻm bước tới dụi đầu một cái. chu mỏ một cái. kêu ngao một cái.  Rồi bỏ đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Còn mẹ, bơm đủ liều dopamine sống thêm được một tuần

Cây cầu mới và hai mái tóc

Image
Hồi con ba tuổi, mẹ chia bánh rất công bằng. Mẹ lấy hai cái. Cho con một cái. Con nhìn. Rồi lắc đầu cự nự. "Phải bằng nhau." Mẹ bẻ cái bánh của con làm đôi. Hai nửa. Con nhìn rất lâu. Sau đó gật đầu ăn ngon lành. Mẹ cười sảng khoái. Mười năm sau. Con vẫn lấy câu chuyện ấy ra làm cái cớ huých vào hông mẹ. Mẹ vẫn cười sảng khoái. Có những trò đùa không già đi cùng thời gian. Chỉ người kể lớn lên. Hôm đó hai mẹ con rủ nhau đi ăn waffle. Một buổi chiều mùa hè ở Tampere. Con mặc chiếc sơ mi xanh đậm mẹ mua. Váy ngắn. Đôi vớ cao tới đầu gối. Đôi vớ mà hai mẹ con phải đi bốn cửa hàng mới tìm được như ý con. Lúc ấy mẹ thấy chuyện này rất phiền. Bây giờ nghĩ lại, mẹ chỉ nhớ hai mẹ con đã đi bộ rất lâu. Có lẽ thời gian đẹp nhất luôn ngụy trang thành những việc lặt vặt. Quán waffle Vohveli nằm dưới cây cầu mới. Từ ngày cây cầu hoàn thành, đường đến trường của con ngắn hơn khoảng hai trăm mét. Nhưng mẹ có cảm giác hai mẹ con lại đi với nhau lâu hơn. Nếu không có cây cầu ấy, chắc mẹ sẽ kh...

Giá vé về nhà

Image
  Giá vàng tăng bước vào cuộc sống của tui qua kênh Youtube, lúc 10 giờ tối, giữa một video về học tiếng phần và một quảng cáo về phiên bản Android mới.  Giá dầu tăng bước vào cuộc sống của tui khi tui tìm mua vé về Việt Nam thăm mẹ, và nhận ra rằng chi phí của việc nhớ nhà vừa tăng thêm hai trăm euro so với năm ngoái. Giá đô la giảm bước vào cuộc sống của tui trong lúc tui đang làm việc khác hoàn toàn: mở lịch trường xem tuần nào có thể xin nghỉ để về thăm mẹ đúng dịp sinh nhật nàng vào mùa Giáng Sinh.  Trong lúc đó, xung quanh tui, người ta đang hồi hộp chờ xem vị lãnh đạo mới của Fed sẽ nói gì, để biết nên đi theo hướng nào trong việc đầu tư các danh mục tài chính của họ.  Tui nghe ngóng và thấy tò mò. Không phải về Fed, mà về họ.  Tò mò rằng có những người mà cuộc sống của họ xoay quanh một buổi họp báo ở Washington, trong khi cuộc sống của tui xoay quanh lịch học kỳ và giá vé máy bay. Tui cũng có tiền. Tui chỉ không bao giờ đầu tư vào vàng, chứng khoán hay ...

Giỗ Tổ tại Bảo Lộc và người rửa chén (2025)

Image
Từ ngày làm dâu của má, tui mới biết thế nào là giỗ. Trước đó, cúng kiếng Tết nhất chỉ là một từ vựng.  Nó tồn tại đâu đó trong những bộ phim Việt Nam, trong câu chuyện của người khác, hoặc trong những ngày mà Sài Gòn tự nhiên vắng hơn bình thường vì ai cũng về quê.  Nhà tui không có dịp như vậy. Ít nhất là không theo cách này.  Vì thế, trong nhiều năm, tui không thực sự hiểu tại sao người ta phải thức từ sáng sớm để nấu rất nhiều món ăn cho những người đã mất.  Sau này, khi bước vào gia đình của má, tui mới bắt đầu học.  Tui học bằng cách ngồi rửa chén. Sáng sớm ở Bảo Lộc thường rất dịu.  Không khí giống như một bàn tay đặt nhẹ lên vai tui trước khi tui hoàn toàn tỉnh giấc.  Gió từ vườn rau đi qua khoảng sân rồi vào căn nhà gỗ.  Ở đó, mọi người đã thức.  Những người phụ nữ ở trong bếp nhỏ và bếp ngoài sân. Những người đàn ông ở vườn.  Mọi người xoay quanh căn nhà gỗ như những vệ tinh quanh một hành tinh mà không ai cần ch...