"Bạn lành"- Tập 2
Gần một năm trước, tui viết về bạn lành. (link ở phần bình luận) Trong bài ấy có một câu tui vẫn nhớ: “Họ chỉ không đi vào bóng tối cùng em.” Lúc đó tui nghĩ nhiều về những người đã xuất hiện trong đời mình. Những người làm tui bình an hơn. Những người không vội đứng về phía tui khi tui kể một câu chuyện trong đó tui hoàn toàn đúng. Những người không cứu tui chỉ vì tui đang đau. Họ vẫn ở đó. Nhưng họ không nhất thiết bước vào câu chuyện mà tui đang kể. Lúc ấy tui lần đầu hiểu lờ mờ: có lẽ đó là bạn lành. Gần một năm sau, tui chợt nhận ra câu hỏi thú vị hơn không còn là: Ai đang là bạn lành của tui? Mà là: Tui có đang là bạn lành của ai không? Câu này khó chịu hơn một chút. Ví dụ một người nói với tui: “Em bị bỏ mặc một mình.” “Em khổ tâm quá.” Phản ứng đầu tiên của tui thường là muốn ôm họ vào. Nếu thương người ấy, tui càng muốn làm vậy. Tui muốn xác nhận rằng nỗi đau của họ hoàn toàn hợp lý. Muốn làm một việc gì đó để họ bớt đau ngay lập tức. Có lẽ đó là một phản ứng rất con ngư...