Về kênh Yoube...
Chị ấy còn có một kênh youtube — nơi những câu chuyện được kể bằng giọng thật nhẹ, như làn gió lùa qua rèm cửa lúc chạng vạng.
Suốt 18 năm, chị là CEO của chính công ty mình sáng lập. Rồi một ngày, chị bán công ty, để nó tiếp tục một vận mệnh mới, còn chị bước vào một khoảng dừng: 18 tháng nghỉ hưu nửa vời.
Trong thời gian chuyển giao đó, trước khi quyết định sang Phần Lan sinh sống, chị dành những ngày rất chậm để vẽ, để viết, để ngồi nghe người thân kể lại một đoạn ký ức cũ.
Và rồi, kênh youtube này ra đời!
Chị không nhận mình có phải là “nhà văn” không.
Nhưng ngày nào chị cũng viết. Chị thích viết.
Chị cũng thích vẽ. Một vài bài viết trong blog này được minh họa bằng tranh do chị tự vẽ.
Còn trên kênh youtube, các hình minh hoạ được tạo bằng AI.
Hẳn nhiên, chị không phải là "họa sĩ", nhưng chị thích nghĩ rằng mình đang vẽ nên một thế giới riêng, cho chị được vui đùa, chữa lành khỏi trầm cảm và học cách sống tỉnh thức hơn mỗi ngày.
Ở kênh youtube này, chị chia sẻ:
– ✍️ Hồi ký chị viết cho người thân
– 📓 Nhật ký cuộc sống thường ngày, từ Bảo Lộc đến Phần Lan
– Và có lẽ, tương lai sẽ còn thêm trò gì, chưa biết nữa???!!!
Vài dòng về trải nghiệm viết hồi ký?
Khi nào là lần gần nhất bạn kể lại câu chuyện mang bí mật của chính mình? Hay chưa bao giờ?
Bí mật, vì đó là câu chuyện mà bạn phán xét bản thân mình nhiều nhất! Là câu chuyện mà bạn né tránh nhắc đến.
Mà kể như một cách sống thêm lần nữa—để hiểu, để tha thứ, để buông bỏ.
Chị viết hồi ký cho người khác như nấu một món ăn.
Chị lắng nghe từng trải nghiệm, từng biến cố, từng hối tiếc và từng niềm vui của bạn như nguyên liệu. Rồi chị viết lại thành một câu chuyện, ngắn thôi, bốn chương cũng được, nhưng thấm đẫm hương vị của cuộc đời bạn.
Bởi vì chị tin thế này:
Một con người là những gì đã xảy ra với họ.
Không phải theo nghĩa thụ động, như lục bình trôi trên sông.
Mà giống như món ăn hấp thụ mọi hương vị của những gì nó từng được nấu cùng:
vị cay đắng của thất bại đầu đời,
vị ngọt của lòng tốt bất ngờ,
dư vị chát của hối tiếc,
và độ sâu của những bài học học được quá muộn màng.
Chúng ta không chỉ là những gì ta chọn.
Chúng ta còn là những gì đã chọn ta: nỗi đau, may mắn, tình yêu, phản bội, những ngày thứ sáu bình thường và những nửa đêm đầy biến động trong giấc ngủ, những buổi sáng tỉnh dậy với cái gối ướt đẫm nước mắt.
Một con người là một câu chuyện do thời gian kể lại, viết bằng mực của tất cả những gì đã xảy ra.
Nếu bạn đang ở một chặng đời cần nhìn lại. Hoặc cần ai đó ngồi bên, không phán xét, không vội vã, chỉ đơn giản là hiện diện để cùng bạn kể lại những điều tưởng chừng đã trôi đi…
Chị ở đây,
Để nghe.
Để hỏi.
Để viết.
Bạn kể,
Để cảm thấy bình yên.
Để cảm thấy được nhìn thấy... Rồi thôi không còn cần điều đó nữa.
Có khi, để bạn ra đi thanh thản.

Comments
Post a Comment