Về chị ấy...
Thuê một căn hộ có cửa sổ rộng, cổ kính và nhiều ma (1928), ở trung tâm thành phố Tampere, Phần Lan.
Mỗi ngày pha một bình trà, nấu một nồi súp hoặc chiên hai quả trứng với rau củ, ăn những thứ từ đất mọc lên, ít gia vị, có dinh dưỡng cho cơ thể.Học và hành nghề y tá điều dưỡng, giúp tay chân luôn bận rộn, tâm trí không lạc lối, kiếm cớ gặp gỡ loài người, phục vụ họ trở thành nghề nghiệp.
Nói, nghe và viết một ngôn ngữ mới, thứ tiếng phần khó nhất thế giới, để bộ não bước vào tuổi trung niên, bớt lúuuuu.
Mùa thu mặc áo cam, dạo bước trên những con đường lá đỏ.
Mùa đông mang ủng và quên bao tay, tung cửa chụp những bông tuyết đầu tiên, để nó tan trên tay mình. Rồi la làng "lạnh quớ"!
Xuân, hạ, thu, đông rồi lại xuân.
Thỉnh thoảng, chia sẻ một phần cuộc sống xinh đẹp với bạn bè!
Chị viết để quan sát.
Quan sát hơi thở.
Quan sát chuyển động của tâm trí.
Quan sát những va chạm rất bình thường của đời sống.
Quan sát những gì đã lựa chọn đến với chị.
Mỗi bài viết là một cách chị sắp xếp lại sự tỉnh thức cho chính mình, giống như chị đứng trong căn bếp yên tĩnh sau bữa tối, lấy từng chiếc muỗng, nĩa và chén đũa ra khỏi máy rửa chén rồi đặt lại lên kệ.
Nếu ai đó đọc được những dòng này và tìm thấy một khoảnh khắc bình yên,
thì những con chữ ấy đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
Hiện chị đang sống ở Phần Lan trên hành trình học tập và làm việc ngành điều dưỡng, chăm sóc sức khỏe cho trẻ em và người cao tuổi.
Blog XanhCamTim cũng làm một điều khác nữa.
Một bản ghi chậm rãi của đời sống nội tâm sau tuổi 40.
Ở trạm dừng này, bạn đọc tìm thấy một bộ sưu tập những thứ chị nhặt nhạnh được khi đi bộ qua những lớp tuyết Phần Lan.:
- Chuyển hóa nỗi đau: Những chiêm nghiệm về thân, tâm, sự chữa lành từ bên trong và những bài học tỉnh thức.
- Chuyện nghề y tá: Những ghi chép đời thường từ người y tá về việc nắm tay một người lạ, mùi thuốc sát trùng, món ăn dinh dưỡng, cách con người ta hít thở khi họ cố gắng tìm đường trở về với chính mình.
- Chuyện kể trước giấc mơ: Những mẩu chuyện ngụ ngôn, phần lớn dựa trên điều có thật, được viết để dành tặng "đứa trẻ" bên trong mỗi người lớn.
- Ngôi sao phương bắc: Cuộc sống và con người ở Phần Lan với những dấu chân trên tuyết, con đường vắng, mùi rừng, ánh sáng mùa đông, hơi ấm phòng sauna, và nhịp sống chậm rãi dưới bầu trời sao phương bắc.
- Tình yêu: Những suy ngẫm về hành trình, từ tình yêu mang nhiều dính mắc, kỳ vọng và sợ hãi… sang tình thương rộng mở, không phân biệt, như một dòng sông, luôn chuyển động, biết buông bỏ, và chẳng thuộc về ai ngoài chính dòng chảy của nó.
Cửa trạm không khóa, nước đã sôi, trà có sẵn, ghế cũng êm, nghỉ ngơi và trò chuyện một chút!
Bạn có thể ở lại bao lâu tùy thích, chừng nào gió còn cho phép!
Trong thế giới ồn ào này, nếu nơi đây có thể trở thành một “trạm dừng chân” tâm linh nhỏ bé cho những người lữ hành khác, dù chỉ cho một người, thì việc đó đã đủ lý do để tồn tại.


Comments
Post a Comment