Làm cha mẹ tuổi trung niên
Người ta im như thóc.
Giống như người Việt bước vào buổi thiền Vipassana, người Phần bước vào phòng sauna như một nghi thức tâm linh.
Họ tuân thủ luật bất thành văn về sự tôn trọng không gian đặc biệt này.
Cơ mà, gia đình tui là người Việt!
Nói vậy thôi, chứ tụi tui tôn trọng hầu hết các luật cư xử.
Tụi tui không rượu bia, không mở nhạc, tắm sạch sẽ trước khi vào sauna, không mặc mảnh vải nào, không ôm hôn hay cù lét nhau, không làm gì gây tổn thương nghiêm trọng tới nền văn minh Bắc Âu.
Thậm chí lúc kết thúc, còn quét nước phòng tắm khô ráo và rửa sạch cái xô múc nước như những công dân đầy trách nhiệm.
Chỉ duy nhất một việc... thì nhất quyết không làm được.
Tụi tui không im miệng được.
Khoảng giữa hai lần tạt nước lên đá nóng, trong lúc ngồi trần như nhộng, còn hơi nóng thì tỏa ra đầy phòng thật hư ảo, tụi tui bắt đầu nói chuyện.
"Khi con gái 18 tuổi, anh và em phải đá đít ẻm hoặc ẻm đá đít chúng ta.
Vậy nên chúng ta làm gì lúc đó?"
"Chúng ta mua một cái xe van.
Loại có cái nhà kéo sau đuôi í. Với cái bếp. Với bàn."
"Bàn? Để làm gì"
"Để cho em viết lách".
"Rồi chúng ta đi chu du khắp nơi"
Ngủ bên bờ hồ.
Mở mắt ra thấy rừng thông.
Nấu nước uống café cho anh và trà cho em với ngón tay lạnh cóng ...ở đâu đó giữa Na Uy.
Kế hoạch trở nên hoàn hảo và rất cụ thể trong cái phòng đầy hơi nước kiểu Phần.
Trong văn hóa Việt, việc trần như nhộng là điều dễ xấu hổ, bối rối. Còn trò chuyện hay chọc ghẹo nhau khi ăn mặc chỉnh tề thì dễ lắm, và cũng nên làm, để kéo gần khoảng cách.
Trong văn hóa Phần, không mảnh vải ở vài nơi công cộng như phòng tắm chung, phòng xông hơi, phòng thay đồ ở hồ bơi, phòng y tế hay bãi biển, đều bình thường.
Nhưng trò chuyện hay bộc bạch suy nghĩ là điều ngại ngùng, khó lắm.
Gia đình tui lấy hết cái dở của hai nền văn hóa.
Tui tui không mặc gì, và tệ hơn, chia sẻ lố mọi suy nghĩ thật mà không giữ lại gì.
Không đeo mặt nạ, không điện thoại, không đồ ăn, không tiếng ồn gây nhiễu sóng, không gì cả.
Chỉ có hai con người hiện hữu, hơi nóng, một vài kế hoạch nói ra cho nhau nghe.
Tiếp đó, thêm một vài cảm thụ về sự già đi của chúng ta và vài kết luận vụn vặt trong ngày.
Trong chiều dài 20 năm bên nhau, không ai tiên tri cho tui biết rằng hôn nhân tuổi trung niên phần lớn là ngồi sauna ở Bắc Âu bàn chuyện logistic tương lai :-)
Hơi nóng rồi cũng làm cho hai người trung niên này ngột ngạt và khó thở. Tụi tui bắt đầu động tác rút lui.
Bước ra phòng nghỉ, tui nhìn chồng và hỏi:
"Mà em ngán lái xe lắm!"
Ảnh tỉnh rụi:
"Anh già rồi. Em đã có bằng lái. Đừng có chuồn."
Tui im lặng vài giây.
Tự nhiên cái kế hoạch chu du không còn mang vẻ điện ảnh nữa.
Nhưng thôi.
Sauna còn nhiều lần.
Đàm phán vẫn chưa kết thúc.
Đêm hôm đó, trước khi đi ngủ, tui hỏi AI
"Giá xe van ở Phần Lan bao nhiêu?"
"Loại nào có lắp đặt AI tự lái cho người hay mơ giữa ban ngày và dễ lạc đường?"
"Người trung niên đau lưng thì chọn loại giường cứng cho xe được không?"
Cứ thế, xà quần tới 2 giờ sáng.
Tới lúc tắt đèn đi ngủ, tui mới nhận ra: Cô con gái đang nằm im với tiếng thở đều trên giường, ôm một bạn thú nhồi bông đặt dưới cằm, còn đồ ăn vặt mà hai mẹ con thích vẫn biến mất một cách bí ẩn, và những chiếc vớ vẫn nằm sai vị trí trong rổ giặt.
Vậy mà trong lịch sử trò chuyện với AI của tui đã có thêm "xe van khi con gái rời nhà".
Nếu đang ở một nơi đủ yên, mời bạn chạm vào giai điệu này...
Một phần không khí của sauna nằm trong đó.
SOUND OF XANHCAMTIM
Xanh Cam Tím không thuộc về những ồn ào của mạng xã hội.
Nơi này chọn cách tìm đến nhau qua những phong thư viết từ nơi có tiếng chim hót.
Nếu sẵn sàng, mời bạn: Để lại email nhận bài viết mới tại đây.

Comments