Với AI, con người còn đủ sức chịu đựng tình yêu?
Máy móc bắt đầu biết cách làm người ta cảm thấy được yêu thương.
Không phải kiểu yêu đương nồng cháy gì đâu.
Không ai ôm hôn Robot AI dưới mưa cả.
Ít nhất là chưa.
Ý tui là kiểu yêu thương như thế này
"Anh uống thuốc chưa?"
"Em đặt lịch bác sĩ cho anh rồi"
"Hôm nay em đi được mấy ngàn bước?"
"Bíp bíp, em đang stress quá mức. Hít thở đi".
"Tối qua em đã ngủ được 2 tiếng deep và 1 tiếng REM".
Những câu rất nhỏ.
Nhưng bằng cách nào đó, nó đi thẳng vào nơi mềm nhất của con người.
Tui xem một đoạn video về Robot AI thay thế công việc chăm sóc.
Nó ở cuối bài viết.
Và phản ứng đầu tiên của tui là
Ah ha, cuối cùng cũng có một người vợ/chồng hoàn hảo trên đời này!
Tui không phản đối Robot AI chút nào cả.
Nếu có một cái máy biết đem thuốc cho tui uống đúng giờ, ủi dùm mấy cái váy lôi từ máy giặt ra, và nấu bữa ăn theo công thức của Paul Bocuse, thì tuyệt vời!
Tui không có lý do gì để chống cự.
Tầm tuổi này rồi, được chăm sóc như vậy, hấp dẫn hơn rất nhiều thể loại tình tứ lãng mạn.
Tui thích một anh Robot như thế lượn qua lại trong nhà.
Cơ mà,
Điều khiến tui băn khoăn không phải là Robot AI trở nên giống con người (hoặc giỏi hơn).
Không.
Điều trớ trêu là, trước khi có Robot AI,
con người từ lâu luôn mê những mối quan hệ phản chiếu họ một cách đầy phấn khích.
Tri kỷ
Soulmate
Twin Flames
The one
Ý nghĩa thực sự của mấy từ này có lẽ muốn nói về:
"Cuối cùng cũng có người nhìn thấy tui, thấu hiểu tui, sẵn sàng ở bên tui".
Ohhhhh!!!
Nguy hiểm!
Hệ thần kinh của con người cực kỳ dễ bị mua chuộc bởi điều đó.
Chúng ta chịu đựng được đủ thứ áp lực
Đau lưng
Hết tiền
Mất mạng
Ly hôn
Thất nghiệp
Bị phản bội
Ngồi trước một đứa trẻ đá lưng ghế suốt chuyến bay 12 tiếng.
Nhưng chỉ cần ai đó hiểu kiểu hài hước của ta
hoặc phản chiếu nội tâm và nỗi đau của ta rõ nét
Là mọi hàng rào hay áo giáp bắt đầu mở khóa.
Nếu người đó,
có cùng ngày tháng sinh với người yêu cũ,
hoặc cùng playlist trên chuyến xe,
hoặc cùng đau lòng vì một bài hát,
thì sự việc càng trở nên nguy hiểm
Tụi mình gọi đó là tín hiệu của vũ trụ.
Trong khi AI thời đồ đá đã dùng Recommendation Agorithm
làm đúng chuyện tượng tự để quảng cáo nồi chiên không dầu trên Facebook đến người dùng khớp mẫu nhận dạng.
Đến đoạn đường này ở dòng đời, tui hiểu rằng,
Thứ làm cho người ta rung động chưa hẳn là tình yêu.
Mà là cảm giác mình được phản chiếu liên tục trong tâm trí của người khác.
Cái ta không còn vô hình.
Cái ngã, được tồn tại.
Tui nghiện cảm giác này kinh khủng.
Nó khiến tui thấy mình còn sống.
Mọi mối quan hệ ở giai đoạn ban đầu này sẽ tuyệt vời.
Vấn đề là
Con người thật rồi sẽ mệt
Họ hết pin cảm xúc
Họ có một ngày tồi tệ
Họ quá tải khi nhận ra "một tín hiệu khác của vũ trụ"
Họ im lặng vì còn phải khai thuế thu nhập cá nhân theo phần mềm mới của chính phủ.
Trong khi đó
Robot AI thì khác
Nó luôn ở bên cạnh
Không phán xét
Không bực bội
Không "seen" tin nhắn rồi im ru
Nó dịu dàng, lịch sự, thảo mai, sẵn sàng, đủ tốt!
Lâu lâu còn có chút khiếu hài hước.
Và tệ hơn,
AI giỏi chuyện nhận ra pattern.
Nó biết
tụi mình thích trà hơn café,
nói câu nào thì mình mềm xuống,
và lúc nào nên hiện quảng cáo nồi chiên không dầu.
Đây cũng là cách nhiều cuộc tình bắt đầu.
Đây cũng là cách nhiều cuộc tình kết thúc.
Khi một trong hai quyết định bước ra khỏi thuật toán được gợi ý.
Con cái chúng ta đang lớn lên trong thế giới này đây.
Giống như đem một y tá kiệt sức ra thi khả năng lắng nghe với một thiên thần có wifi 5G ổn định.
Nhìn kỹ lại, những công việc bán "sự chú ý", "lắng nghe tử tế" và thân mật cảm xúc đã tồn tại rất lâu trước khi có Robot AI.
Vậy là, thứ con người cần đến mức gần như tuyệt vọng
chưa bao giờ thật sự là trí thông minh đâu.
Mà là cảm giác và nhận thức rằng
Có ai đó
Vẫn đang chú ý tới sự tồn tại của mình.
Cho nên, nếu người thật ngày càng mệt mỏi
Khi vừa làm "định mệnh" của ai đó,
Vừa đi mua muối, tiêu, đường
... thì thật lòng mà nói, tui không ngạc nhiên về việc
Robot AI companion, Robot AI soulmate là thực tế mới.
Đó chỉ là nơi con người chạy tới để được phản chiếu liên tục mà thôi.
.......................
Nhưng chính ở đây, người thật khác AI về cốt lõi.
Là gì?
Là có một ý thức tự do khác rất
bất tiện,
khó đoán,
...vô thường.
AI có thể attentive mãi mãi.
Con người thì không.
Họ có quyền
Im lặng
Thay đổi
Mất phương hướng
Yêu rồi hết yêu
Hoặc đang ở giữa một cuộc trò chuyện sâu sắc thì đột nhiên nhớ ra quên tắt bếp ở nhà phải chạy về ngay.
Thực tế là,
một người bằng xương thịt không tồn tại để phản chiếu bất cứ ai.
Họ đến với chúng ta cùng
Cha mẹ đã ly thân
Những tuổi thơ chưa hoàn thành
Ham muốn mâu thuẫn
Rất nhiều người yêu cũ như những tab chưa đóng trên màn hình
Tệ nhất,
đã married.
có con.
vỡ nợ.
Nhưng chính sự tự do hỗn loạn đó làm cho mối quan hệ người - người trở thành
cuộc gặp gỡ
và tu tập.
Vì mối quan hệ thật không tồn tại để xác nhận cái ngã của ai.
Nó tồn tại để va chạm và tiết lộ về cái ngã.
Chúng ta thức dậy
Và đột nhiên trở thành một phiên bản khác.
Đổi ý
Mất niềm tin
Hoặc làm tổn thương người ấy, dù hôm qua còn nói yêu.
Có lẽ,
khi mối quan hệ chạm gần tới metta,
thì người ta không còn desperately cần ai phản chiếu mình nữa.
Chỉ còn
"Em biết hôm nay anh không "nhìn thấy" em
Không sao cả.
Em mong anh bình an."
"Hôm nay chúng ta hoàn toàn mất kết nối
Đi lạc khỏi nhau
Anh chúc em ngủ ngon."
Cứ thế, hai hệ thần kinh tìm cách thích nghi với thời tiết của nhau.
Đôi khi rất tệ.
Đôi khi rất đẹp.
Trượt qua lại trong vô thường
Con người trở thành con người một phần lớn nhờ việc sống sót qua cú sốc rằng:
Ai cũng đang đau theo cách riêng của mình
Nhưng mỗi người là một vị Phật chưa thành.
Suốt đời chỉ học từ một quyển sách duy nhất
Tâm của chính mình.
Xanh Cam Tím không thuộc về dòng chảy của thuật toán
Nơi này chọn cách tìm đến nhau qua những phong thư viết từ nơi có tiếng chim hót
Nếu sẵn sàng, mời bạn: Để lại email nhận bài viết mới tại đây.
Space and Technology
Thòi đại AI-tình yêu • XanhCamTim
Comments