Thứ đánh mất ở Tampere
Tui không tìm thấy cây bút mực.
Ban đầu tui còn nghĩ chắc nó ở đâu đó trong túi thôi.
Tui quen cái cảm giác ngón tay chạm vào thân bút lạnh lạnh, tròn tròn, vừa khít với mấy ngón tay xương xẩu của mình mỗi khi cần viết thứ gì đó xuống giấy trước khi ý nghĩ đổi ý bỏ đi.
Nhưng mò hoài không thấy.
Tui lục hết túi xách, áo khoác, balo đi học, góc bàn của các phòng học trong tuần, quán café (mà tui đến uống trà) ở gần ga Tampere nơi tui từng ngồi viết, thậm chí cả mấy nơi hoàn toàn vô lý như tủ lạnh.
Tui vốn là người thường xuyên làm thất lạc đồ vật. Chuyện đó không có gì mới.
Nhưng lần này hơi khác.
Tui bắt đầu nhớ đến cây bút nhiều hơn mức cần thiết.
Tui còn cố nhớ xem lần cuối cùng mình thấy nó ở đâu.
À đúng rồi.
Lần cuối tui bơm mực cho nó là hôm trời nắng đẹp.
Hiếm hoi thay hôm đó tui không làm dính giọt mực nào ra tay.
Một thành tựu nhỏ mà người xài bút mực hiểu sẽ đáng tự hào tới mức nào.
Bút mực thật ra là một mối quan hệ hơi phiền phức.
Bạn phải chấp nhận tay dính mực bất cứ lúc nào, khăn giấy và bàn viết nhuộm xanh, cam, tím.
Bình mực đắt tiền phải mua từ một người bán rất cụ thể. Chồng tui từ Việt Nam quay lại thì em Lilly vất vả tìm mua vài bình mực làm quà.
Đổi lại, chỉ là cảm giác sống chung với một vật dụng luôn có khả năng gây tai nạn.
Cứ mười lần bơm mực là chín lần hiện trường trông như có án mạng với người khổng lồ xanh.
Và chính sự bất tiện đó somehow lại khiến người ta (người như tui) gắn bó hơn.
Bút bi thì tiện.
Bút mực thì có personality disorder.
Tui từng được tặng nhiều cây bút tốt hơn.
Đắt tiền hơn.
Đẹp hơn.
Nhưng bằng một cách nào đó, tui luôn quay lại cây bút này.
Giống như người ta quay lại một bài hát cũ mà bản thân cũng không hiểu vì sao.
Mới một ngày, cả trường và gần như nửa thành phố Tampere đều biết tui làm mất cây bút đó.
Tui cầm tấm hình cuối cùng của nó (cái hôm vừa bơm mực thành công mà không gây thảm họa gì) đưa cho mọi người xem như đang tìm chó mèo thất lạc.
Có khoảnh khắc tui thật sự cân nhắc chuyện in giấy:
“TÌM BÚT.”
rồi dán quanh thành phố.
Điều duy nhất ngăn tui lại là lòng tự trọng còn sót chút ít của tuổi trung niên.
Cuối cùng tui phải chấp nhận rằng cây bút đã tan biến vào không khí.
Giống một vài thứ khác trong đời.
Không có lời từ biệt.
Không có lý do rõ ràng.
Vậy nên tui lên mạng.
Đặt một cây mới.
Gói hàng đến rất nhanh.
Nhanh tới mức khi nhận được tin nhắn báo ra R-Kioski lấy hàng, tui còn đứng ngẩn ra vài giây, cố nhớ xem mình đã mua cái gì.
Cây bút mới đẹp hơn.
Lớp màu tím ánh lên dưới ánh đèn vàng.
Ngòi tốt hơn.
Tui viết vài dòng.
Mực ra đều.
Không cào giấy.
Cảm giác chữ lả lướt mịn màng.
Nó không làm dơ tay khi tui mân mê xoay tròn đầu bút qua lại trên ngón tay.
Một cây bút gần như hoàn hảo.
Nhưng
Nó không phải cây bút mà tui từng vô thức mò tìm bằng ngón tay mỗi khi muốn viết điều gì đó xuống đời mình.
Lúc này
Tui đứng lên,
Nấu nước sôi
Chuẩn bị cho chồng một ly chanh ấm.
Hơi nước nóng bay lên
Chỉ một lúc sau là biến mất
Hơi nước đổi thành thứ mà mắt thường không còn nhìn thấy nữa.
Mỗi ngày, mọi thứ đều thay đổi.
Không phải cứ buông cái cũ là buông được ngay.
Cơ mà, chỉ cần bắt đầu ... không nắm chặt thêm nữa.
Thỉnh thoảng tui vẫn vô thức sờ vào túi áo khoác để tìm cây bút cũ.
Rồi nhớ ra nó không còn ở đó.
Tui nghĩ mình sẽ còn làm như vậy thêm một thời gian nữa.
Có những thứ rời khỏi cuộc đời rồi,
nhưng bàn tay vẫn cần lâu hơn để hiểu điều đó.
Xanh Cam Tím không thuộc về những ồn ào của mạng xã hội.
Nơi này chọn cách tìm đến nhau
qua những phong thư viết nháp bằng mực tím,
từ nơi có tiếng chim hót.
Nếu sẵn sàng, mời bạn: Để lại email nhận bài viết mới tại đây.

Comments
Cho đến khi hiểu được mất còn cũng chỉ là trong một hệ qui chiếu, nhưng để đạt sự tự tại thì cũng còn khá xa😊🥰. C thấy hình ảnh của chị phảng phất. Cảm iwn em gái. Bài thật xúc động!