Khi có hơn hai ngón tay ngừng hoạt động
Tui lật trang đầu tiên, nhưng không dám đọc ngay.
Nỗi sợ len lỏi từ bao tử đến cuống cổ.
Tui dừng lại một giây để hít thở, và để nhìn quanh thư viện xem nên chọn cái ghế nào thì mới bắt đầu đọc.
Tui ngồi xuống.
Chiếc ghế thấp đến mức đầu gối tui hơi nhô cao hơn bình thường.
Lưng gập cong về phía bụng.
Một tư thế không thoải mái lắm, nhưng lại giữ tui ở yên đó.
Một trạng thái lưng chừng.
Giống như những lúc trong đời, tui chưa quyết định mình thuộc về đâu.
Nên tiếp tục, hay dừng lại.
Có thể vì thế mà tui chọn quay lại với quyển sách này.
Hoặc có thể quyển sách đã chọn tui, theo cái cách rất khó giải thích mà đôi khi vẫn xảy ra.
Cái tựa sách vẫn nằm trong sổ tay suốt 18 tháng qua.
“Darkness Visible.”
(hồi ký của William Styron)
Bóng tối mà lại nhìn thấy được.
Một nghịch lý nghe rất đúng.
Vì có những thứ trong đầu, càng nhắm mắt, càng thấy rõ.
Tui bắt đầu đọc.
Những dòng chữ đầu tiên không kéo tui đi ngay lập tức.
Chúng giống như một người lạ ngồi xuống bên cạnh, chả nói câu nào, cũng không thèm chen vào hay can thiệp, chỉ làm người chứng kiến.
Càng đọc, tui càng nhận ra sự im lặng đó không phải là trống rỗng.
Nó có trọng lượng.
Nó kéo tâm trí tui hơi nghiêng, lệch khỏi trục cân bằng.
Giữa hiện thực đang xảy ra
Và những gì đã từng xảy ra.
Có một chiếc đồng hồ treo tường.
Kim giây nhích từng nhịp đều đặn.
Vô cảm.
Nó là thứ giữ tui lại.
Như một sợi chỉ mảnh.
Mỗi lần tui lạc sâu vào câu chữ.
Nó kéo tui về hiện thực.
Rồi lại thả tui trôi đi.
Không cần biết tui đang mắc kẹt ở đâu trong thế giới song song với thế giới này.
Một cô gái ngồi cách đó vài kệ sách
Thỉnh thoảng lật trang rất khẽ.
Âm thanh ấy nghe giống như tiếng bước chân trên mặt tuyết.
Tui không biết mình đã đọc bao lâu.
Chỉ biết là khi ngẩng lên, ánh sáng trong thư viện đã đổi màu.
Và trong một khoảnh khắc rất ngắn
Tui có cảm giác mình không hoàn toàn là cùng một người lúc vừa ngồi xuống chiếc ghế thấp này nữa.
Một đời người dường như vừa đi qua.
Tui không chắc mình “thích” cuốn sách này.
Đây không phải kiểu sách để thích.
Nó không phải kiểu sách để thưởng thức
Trừ khi cảm giác bị tháo rời từng chút một là một dạng hưởng thụ.
Tui không thích.
Nhưng tui tôn trọng nó.
Và hơn hết,
Tui tin nó.
Vì tui đã từng ở đó
Không chỉ một lần.
Có những giai đoạn trong đời
Tui trầm cảm cực độ
Không ngủ được
Ăn rất ít
Ngừng giao tiếp
Thế giới co lại
Như trần nhà đè lên cơ thể
Những việc nhỏ nhất hàng ngày
Trở thành không thể làm nổi
Nhưng tui bắt đầu viết
Từng chút một
Tui học lại cách ngủ
Tui đọc về dinh dưỡng
Tui đăng ký học dược tá
Tui vẽ mỗi ngày
Tui nhảy khi có âm nhạc
Tui chọn lọc lại những mối quan hệ
Ít mà sâu sắc
Quá trình chữa lành, theo cách rất chậm.
Đọc Darkness Visible của William Styron
Tui thấy chính mình
Thấy người thân
Thấy cả những khách hàng mà tui chăm sóc
Cô Inka phát cho mỗi sinh viên một tờ giấy in hình bàn tay sức khỏe tâm thần (Hand of Mental Health)
Tui từng biết về mô hình này
Nó khá đơn giản, theo 5 ngón tay gồm:
- Ngón cái: Ngủ
- Ngón trỏ: Ăn
- Ngón giữa: Yêu thương, kết nối & sống với cộng đồng
- Ngón áp út: Vận động
- Ngón út: Thư giãn một mình & chánh niệm
Một công thức lành mạnh và dễ nhớ
Chọn đọc cuốn sách này
Nhắc tui nhớ rằng
Có những lúc, tất cả những ngón tay đó
Đều cùng lúc bị cụt
Và tệ hơn
Lòng bàn tay
Cảm giác về giá trị bản thân
Cũng sụp đổ
Lúc đó
Nghe ai nói rằng
“Hãy cố gắng, sống lành mạnh hơn đi”
Gần như vô nghĩa
Tui chỉ có thể ngẩng mặt nhìn họ
Biết ơn họ nói với tui điều đó
Nhưng chỉ vô vọng mà thôi
"Khi một ai đó đang bị mũi tên cắm vào ngực"
"Ta không chỉ cho họ ngắm bầu trời xanh và mặt trời rực rỡ để cho khuây khỏa"
Tui nhớ lại lớp học với cô Inka
Cô không dạy như giảng bài
Cô nói như đang kể chuyện đời
Và trong câu chuyện đó
Có một ý ở lại rất lâu
Một người vẫn hoàn toàn là con người khi:
- trầm cảm
- nghiện ngập
- lo âu
- hoang mang
- thất nghiệp
- im lặng
- kiệt sức
- tan vỡ vì mất mát
Đó là Con Người Hiện Hữu (Human being).
Không phải Con Người Hành Động (Human doing).
Chúng ta bình đẳng, bất chấp thu nhập, tôn giáo, vai trò xã hội, trạng thái tâm thần đang trải qua ...
Sự thật thì, thế giới này thích Con Người Hành Động
Ta hỏi nhau:
- Bạn làm nghề gì?
- Bạn tạo ra được gì?
- Bạn hiệu quả đến đâu?
- Bạn ổn định không?
- Bạn thành công chưa?
- Bạn được ai, bao nhiêu người, cần bạn?
- Bạn phát triển và trở thành ai rồi?
- Bạn hồi phục nhanh không?
Ngay cả trong y tế, đôi khi con người cũng bị đo bằng tốc độ phục hồi, khả năng hợp tác hay tiến triển nhìn thấy được.
Nhưng
Trước khi có chẩn đoán
Trước khi có nghề nghiệp
Trước khi có năng suất lao động
Đã có một con người
Một con người có giá trị
Ngay cả khi chưa “tốt hơn”.
Trong mỗi con người đang đau khổ với số phận làm người
Vẫn có một nơi chưa bị phá hủy hoàn toàn
Có thể bị chôn sâu
Có thể bị khóa lại
Nhưng giá trị nội tại đó vẫn ở đó
Giá trị nội tại của con người có lẽ không nằm trong cái nhãn mà xã hội gắn cho họ.
Nằm ngay trong khả năng biết đau mà không oán giận
Biết đang mất mát, mà vẫn còn đủ nhẹ nhàng để rót trà cho người bên cạnh
Con người không cần trở thành điều gì lớn lao mới xứng đáng được hiện hữu.
Càng sống lâu, tui càng thấy rằng
Được làm người là phước báu.
Vì quý ở chỗ, con người có khả năng tỉnh thức ngay giữa tâm điểm vô vô thường và đau đớn nhất.
Bình an, cũng xuất hiện cùng chỗ với bất an và đau khổ.
Giống như mùa đông và mặt hồ đóng băng
Nước không biến mất
Nó chỉ đổi hình dạng
Hoa nở rồi tàn
Người thương rồi xa
Thân thể này đang lặng lẽ già yếu từng ngày
Không có gì đứng yên đủ lâu để giữ lại được
Thật kỳ lạ,
Tại giây phút xòe lòng bàn tay
Thôi nắm giữ
Tui bắt đầu ngồi xuống
Nhìn một bình nước sôi mà không còn thấy thiếu thốn.
Khả năng chữa lành cũng tự khơi từ nơi đó.
Nơi nước có thể sôi để pha trà
Bản nhạc có thể chạm đến để nhún nhảy theo âm điệu
Mặt hồ có thể lung linh sau thời gian đóng băng tưởng như vô tận
Hơi thở vẫn làm chiếc áo phập phồng
Hồi phục không phải là điều gì lớn lao
Nó thường quay về qua những thứ rất nhỏ, đại diện bởi mỗi ngón tay trên một bàn tay
- Uống nước, ăn thực phẩm mọc lên từ đất, ít gia vị, nhiều dinh dưỡng
- Mở rèm đón ánh nắng đầu ngày
- Đi dạo vài bước
- Ngồi trên con thuyền trôi tự do ra giữa hồ
- Trả lời một tin nhắn
- Ngủ được một tiếng
- Nắm tay một người chịu im lặng ngồi bên cạnh
Nhìn từ bên ngoài, nó là chuyện nhỏ
Nhưng từ bên trong, nó là một chiến thắng
Khi nhìn lại
Tui biết mình đã đi qua nó
Không phải một cách ngoạn mục
Mà bằng việc thức tỉnh và giải thoát cho mình
Dinh dưỡng
Giấc ngủ
Vận động
Sự hiện diện của những con người hiện hữu, những người "bạn lành" ở bên cạnh
Và thân thể được chữa lành, thì trí tuệ bước vào.
Để tui quay lại thực hiện self care
Tự đốt ngọn đèn soi con đường mình đi
Tự mình bước ra khỏi bóng tối.
Sau gần hai năm
Tui dám đọc quyển sách này
Lúc này tui đã là một sinh viên thực hành điều dưỡng
Và tui bắt đầu nhìn mọi thứ khác đi.
Tui nhìn thấy con người không qua cái nhãn
Mà qua Con người hiện hữu.
Không phải “ca tâm thần phòng số 4”, mà là một đời người đang sống cùng tâm thần phân liệt.
Không phải “cụ già lẫn và khó chăm”, mà là một đời người đang sống cùng suy giảm trí nhớ và lo sợ bị bỏ lại phía sau.
Không phải “một đứa trẻ tăng động”, mà là một đứa trẻ đang cố hiểu thế giới quá lớn và quá phức tạp với khả năng của mình, bằng một hệ thần kinh nhạy cảm, dễ quá tải.
Tui cũng nhìn thấy “Bàn tay sức khỏe tâm thần”
Khi một ngón tay yếu đi
Con người vẫn có thể chống đỡ
Nhưng khi hai, ba ngón cùng lúc không hoạt động
Giấc ngủ trắng
Ăn thực phẩm ăn liền, tạm thời, qua cơn đói
Trốn tránh khỏi người thân
Không còn khả năng thư giãn
Thì người đó đang chìm vào bóng tối
Việc của tui là nhận ra Sớm nhất có thể
Kết nối họ với hệ thống chăm sóc chuyên môn
Họ cần sự can thiệp giúp đỡ của nhiều người
Còn bản thân tui tiếp tục thực hành việc làm người hiện hữu trong hệ thống chăm sóc đó.
Nhiều người có chuyên môn, sẽ xuất sắc như một vị anh hùng bước vào phòng bệnh để cứu giúp người khác.
Nhưng rất ít người có thể dịu dàng trong hỗn loạn.
Rất ít người chịu được tiến triển chậm chạp.
Rất ít người tôn trọng một người hiện không gây ấn tượng với ai cả.
Rất ít người ngồi trong căn phòng mà hôm nay chẳng gì được giải quyết, nhưng vẫn tin rằng sự có mặt của mình có giá trị.
Vì thế:
Sự hiện diện bình tĩnh hiếm hơn và cần thiết hơn.
Đôi khi hệ thần kinh của người khác mượn cảm giác an toàn từ người điều dưỡng, để sống sót.
Dù là với một đứa trẻ
đang học cách ngủ yên, ăn đủ, chơi nhiều, tin tưởng một người lớn và học cách tin vào bản thân nó.
Hay một người già
đang dần mất đi nhịp sống quen thuộc, mất dần chức năng và những kết nối xã hội
thì “bàn tay sức khỏe tâm thần”
không phải là một mô hình để học trong lớp.
Mà là một cách để hiểu về những thứ đơn giản tạo nên một đời người bình yên.
Và rồi, sẽ có những buổi sáng.
Không phải ngay lập tức.
Nhưng sẽ đến.
Khi người được chăm sóc bắt đầu ngủ lại một đêm trọn vẹn.
Ăn một bữa mà không thấy vô nghĩa hay nhạt nhẽo.
Mở rèm cửa để nhìn thế giới bên ngoài có gì.
Khi ánh sáng quay lại, chiếu vào mắt họ
không phải như một phép màu,
mà như một điều rất bình thường.
Lúc đó,
Việc của tui là lùi lại.
Giữ khoảng cách đủ xa
Cho họ không gian cảm nhận làm một người hiện hữu
Và bình minh đó đang thuộc về chính họ.
Nếu đang ở một nơi đủ yên, mời bạn chạm vào giai điệu này...
Một phần không khí của câu chuyện có lẽ nằm trong đó.
Xanh Cam Tím không thuộc về những ồn ào của mạng xã hội.
Nơi này chọn cách tìm đến nhau qua những phong thư viết từ nơi có tiếng chim hót.
Nếu sẵn sàng, mời bạn: Để lại email nhận bài viết mới tại đây.
Comments
Em đói :-)
Em lạnh :-)
Em đau lưng :-)
Everything being bao gồm cái bao tử của em :-)
Kittie hì hì