"Anh suýt chết"
Chồng chị nhắn tin:
“Anh suýt chết.”
Đó là lần thứ ba trong vòng một tháng anh gửi một tin nhắn giống như vậy, từ Việt Nam.
Anh về nước để làm một vài công việc đặc biệt.
Những việc mà chị quá quen và hiểu rõ.
Chị đã ở bên anh tròn 20 năm
Gần đây sức khỏe của anh không tốt.
Cái lạnh của Bắc Âu không giúp gì cho huyết áp và tim mạch của anh.
Ngược lại, nó làm mọi thứ tệ hơn.
Những cơn huyết áp cao bất thường.
Những lần chóng mặt.
Cảm giác như sắp ngã.
Chúng bắt đầu xảy ra thường xuyên.
Chuyến bay dài.
Mười ngày dạy học ở Kuala Lumpur.
Nhổ răng.
Di chuyển liên tục giữa KL – Sài Gòn – U Minh – Bảo Lộc.
Những địa danh nối với nhau bằng dấu gạch ngang.
Như thể cơ thể anh cũng đang bị kéo căng ra giữa những điểm đó.
Anh có nhiều dấu hiệu của đột quỵ.
Những gì chị biết, chỉ là vài dòng tin nhắn ngắn.
Huyết áp.
Bất tỉnh.
Nghỉ ngơi.
Không có âm thanh.
Không có hình ảnh.
Những tấm hình chị nhận được trong nhóm gia đình đều là lúc anh vui cười.
Không có cách nào để biết lúc anh mệt như thế nào.
Anh không bao giờ than vãn hay nêu chi tiết.
Hôm nay anh hỏi:
“Em có lo lắng không?”
Chị trả lời:
“Có.”
Một lúc sau, anh nhắn lại:
“Chấp nhận thực tế đi.
Cuộc đời anh mãn nguyện rồi.”
Tin nhắn tiếp theo đến chậm hơn một chút.
“Bốn đứa học trò bây giờ quyết tâm yêu thương nhau.
Hồi nãy tụi nó đứng bên giường anh, khóc nhiều lắm.
Thảo và Kiều ôm nhau.”
Rồi thêm một dòng nữa:
“Có má ở đây nữa.”
Chị nhìn màn hình một lúc.
Rồi hỏi:
“Má có lo lắng hay hoảng sợ gì không?”
Anh trả lời:
“Bình thường.
Ba bệnh y chang.”
Có một khoảng lặng sau đó.
Không ai viết gì thêm trong vài phút.
Chị gõ:
“Giờ em cũng tập chấp nhận việc anh ra đi.”
Một câu mà chị tự nói với mình rất nhiều lần,
kể từ khi anh đi tu.
Chị và anh đã nhiều lần đề cập đến cái chết.
Hoặc việc bất cứ lúc nào ai cũng có thể rời khỏi người còn lại.
Hôn nhân, chỉ là một sự thu xếp theo quy định của xã hội
là một cách tạm thời để hai người ở gần nhau
trước khi thế giới tiếp tục quay
gió tiếp tục đổi chiều.
Anh trả lời gần như ngay lập tức:
“Em cũng nên tập cho chính mình ra đi.”
Rồi anh gửi hai đoạn trích từ kinh.
Bách niên đại thọ bạc tiền nào mua nổi
Biển ngọc rừng vàng sao tránh khỏi già nua
Lời thánh nhân nhắc nhở lẽ vô thường
Ngắn ngủi lắm, kiếp người — nên ghi nhớ.
Bậc có trí quán tưởng luôn sự chết
Phút lâm chung tâm bình thản an nhiên
Kẻ phàm phu không quán tưởng thường xuyên
Nên phút cuối lâm chung đầy sợ hãi
Chị đọc xong.
Không biết nên trả lời gì.
Chị thả hình trái tim và hai tay chắp lại biết ơn.
Ngoài cửa sổ, trời vẫn như mọi ngày.
Có thể đang có gió.
Có thể có người đi ngang qua.
Việc đó không còn quan trọng.
Ở một nơi rất xa,
anh đang nằm trên một chiếc giường,
xung quanh là những người khác.
Còn chị, ở đây,
chỉ có một màn hình sáng,
và những dòng chữ đã gửi đi
không thể chạm vào nhau.
Chị đặt điện thoại xuống.
Rồi một lúc sau, lại cầm lên.
Như thể nếu nhìn đủ lâu,
khoảng cách giữa hai người
sẽ ngắn lại một chút.
Quy luật của vũ trụ
Bi kịch, chiến tranh hay nỗi lo có lớn thế nào thì cũng không dừng lại cuộc sống
Chúng nó chạy song song với nhau.
Buổi chiều, chị vẫn đến buổi đọc sách cho trẻ em
Miệng cười tươi
Đọc hai câu chuyện
Chụp hình, giao lưu với các phụ huỵnh và các em.
Buổi đọc kết thúc.
Chị mặc áo khoác.
Nắm bàn tay của cô con gái
Thong dong bước ra ngoài.
Trên xe bus về nhà, mọi người ngồi yên.
Hai mẹ con trò chuyện nhẹ nhàng
Xung quanh, một vài người nhìn ra cửa sổ.
Một vài người nhìn vào điện thoại.
Không ai biết gì về tâm tư của chị.
Và điều đó, bằng một cách nào đó, làm chị thấy nhẹ đi một chút.
Thành phố vẫn vận hành như mọi ngày.
Đèn giao thông đổi màu.
Cửa xe bus mở ra rồi đóng lại.
Một người bước lên.
Một người bước xuống.
Chị tự hỏi,
ở một nơi rất xa,
cơ thể anh có còn vận hành theo một nhịp bình thường như vậy không.
Trên đường về, chị nghĩ đến câu anh nói:
“Em cũng nên tập cho chính mình ra đi.”
Chị hiểu hết câu đó.
Chị chấp nhận
Một ngày nữa trôi qua.
Không có điều gì đặc biệt xảy ra.
Không có tin nhắn mới
Chỉ là một ngày bình thường,
được sống song song với một điều không bình thường.
Tối đến, chị đặt điện thoại cạnh gối.
Không tắt âm.
Trong bóng tối, màn hình thỉnh thoảng sáng lên
vì những thông báo không liên quan.
Chị không mở.
Chỉ nằm đó,
nghe nhịp thở của chính mình.
Đều.
Chậm.
Giống như một cách rất đơn giản
để biết rằng mình chưa ra đi,
nhưng nhịp điệu này chưa bao giờ là mãi mãi
Sáng hôm sau, chị vẫn thức dậy như bình thường.
Từ lâu, chị không còn cần chuông báo thức.
Căn bệnh mất ngủ gần như trở thành mãn tính.
Trong vài giây đầu tiên bước ra khỏi giường, chị không nhớ gì cả.
Chỉ là một cơ thể vừa tỉnh dậy.
Và một cảm giác nặng nhẹ đâu đó trong ngực.
Chị ngồi trong bếp.
Bên ngoài cửa sổ, trời có vẻ lạnh.
Ánh sáng buổi sáng ở Phần Lan không rõ ràng.
Không hẳn là sáng.
Không hẳn là tối.
Chị pha một bình trà nhỏ.
Chiếc máy pha kêu e e
Đợi nước sôi.
Đổ nước trà ra ly.
Những động tác quen thuộc,
không cần suy nghĩ.
Điện thoại nằm trên bàn bếp.
Tin nhắn mới là những nụ cười xung quanh anh đang nằm tắm nắng.
Chị không mở lại đoạn hội thoại hôm qua.
Và ngày mai.
Có thể sẽ giống hôm nay.
Hoặc không.
Không có cách nào biết.
Chỉ có sự tiếp diễn theo duyên.
Không hỏi ý kiến ai.
Nếu một ngày nào đó
anh không còn gửi tin nhắn nữa,
thì điều đó cũng giống như
một hơi thở ra…
mà không quay lại.
Không có gì sai trong chuyện đó.
Mọi thứ chỉ đang đi theo con đường của nó.
Comments
Post a Comment