Posts

Quả mọng cuối mùa

Image
Mùa hè ở Phần Lan đang kết thúc. Không có một ngày chính xác nào người ta có thể khoanh trên lịch rồi nói: từ hôm nay mùa hè đã hết. Chỉ là ánh sáng bắt đầu nghiêng xuống sớm hơn.  Buổi tối phải khoác thêm áo.  Mưa phùn nhiều lần trong ngày. Những quả mọng trong rừng nhỏ dần, thưa dần. Chiều hôm đó, tụi tui có bốn người lớn và một cô bé da ngăm đen, nụ cười răng khểnh. Năm người dẫn nhau vào rừng hái những quả mọng cuối mùa. Phần lớn những bụi cây đã được người địa phương đi qua từ đầu mùa hè.  Có thể đã đi qua rất nhiều lần. Trên lá còn những vết cào của chiếc dụng cụ xúc quả.  Những quả to và đẹp đã biến mất.  Chỉ còn những quả nhỏ xíu nằm sâu dưới tán lá, ở những chỗ người ta phải cúi xuống hoặc đưa tay vào thật sâu mới thấy. Tụi tui hái chúng. Không ai phàn nàn. Cuối mùa thì nhận những gì cuối mùa còn lại. Trong rừng yên tĩnh, người lớn nói chuyện, và nghe tiếng thở của nhau. Đó là một trong những khả năng đặc biệt của người lớn.  Họ có thể vừa cúi x...

Cây cầu mới và hai mái tóc

Image
Hồi con ba tuổi, mẹ chia bánh rất công bằng. Mẹ lấy hai cái. Cho con một cái. Con nhìn. Rồi lắc đầu cự nự. "Phải bằng nhau." Mẹ bẻ cái bánh của con làm đôi. Hai nửa. Con nhìn rất lâu. Sau đó gật đầu ăn ngon lành. Mẹ cười sảng khoái. Mười năm sau. Con vẫn lấy câu chuyện ấy ra làm cái cớ huých vào hông mẹ. Mẹ vẫn cười sảng khoái. Có những trò đùa không già đi cùng thời gian. Chỉ người kể lớn lên. Hôm đó hai mẹ con rủ nhau đi ăn waffle. Một buổi chiều mùa hè ở Tampere. Con mặc chiếc sơ mi xanh đậm mẹ mua. Váy ngắn. Đôi vớ cao tới đầu gối. Đôi vớ mà hai mẹ con phải đi bốn cửa hàng mới tìm được như ý con. Lúc ấy mẹ thấy chuyện này rất phiền. Bây giờ nghĩ lại, mẹ chỉ nhớ hai mẹ con đã đi bộ rất lâu. Có lẽ thời gian đẹp nhất luôn ngụy trang thành những việc lặt vặt. Quán waffle Vohveli nằm dưới cây cầu mới. Từ ngày cây cầu hoàn thành, đường đến trường của con ngắn hơn khoảng hai trăm mét. Nhưng mẹ có cảm giác hai mẹ con lại đi với nhau lâu hơn. Nếu không có cây cầu ấy, chắc mẹ sẽ kh...