Cây cầu mới và hai mái tóc
Hồi con ba tuổi, mẹ chia bánh rất công bằng.
Mẹ lấy hai cái.
Cho con một cái.
Con nhìn.
Rồi lắc đầu cự nự.
"Phải bằng nhau."
Mẹ bẻ cái bánh của con làm đôi.
Hai nửa.
Con nhìn rất lâu.
Sau đó gật đầu ăn ngon lành.
Mẹ cười sảng khoái.
Mười năm sau.
Con vẫn lấy câu chuyện ấy ra làm cái cớ huých vào hông mẹ.
Mẹ vẫn cười sảng khoái.
Có những trò đùa không già đi cùng thời gian.
Chỉ người kể lớn lên.
Hôm đó hai mẹ con rủ nhau đi ăn waffle.
Một buổi chiều mùa hè ở Tampere.
Con mặc chiếc sơ mi xanh đậm mẹ mua.
Váy ngắn.
Đôi vớ cao tới đầu gối.
Đôi vớ mà hai mẹ con phải đi bốn cửa hàng mới tìm được như ý con.
Lúc ấy mẹ thấy chuyện này rất phiền.
Bây giờ nghĩ lại, mẹ chỉ nhớ hai mẹ con đã đi bộ rất lâu.
Có lẽ thời gian đẹp nhất luôn ngụy trang thành những việc lặt vặt.
Quán waffle Vohveli nằm dưới cây cầu mới.
Từ ngày cây cầu hoàn thành, đường đến trường của con ngắn hơn khoảng hai trăm mét.
Nhưng mẹ có cảm giác hai mẹ con lại đi với nhau lâu hơn.
Nếu không có cây cầu ấy, chắc mẹ sẽ không biết đến cung đường mới, dẫn tới quán waffle có giàn hoa xanh cam tím trước cửa.
Mẹ đã nhìn vào ô cửa kính ấy rất nhiều lần.
Luôn nghĩ:
Baby sẽ thích nơi này. Một hôm nào đó.
Hôm đó cuối cùng cũng đến.
Waffle phủ kem rất béo.
Hai mẹ con ăn rất nhanh.
Người ở bàn bên cạnh còn đang chụp hình.
Dĩa của tụi mình đã sạch.
Mẹ nghĩ.
Gia đình mình không giỏi lưu giữ kỷ niệm bằng hình.
Tụi mình thường lưu giữ bằng cảm giác cái muỗng múc miếng ăn cuối cùng va vào nhau.
Con uống matcha.
Mẹ uống nước vòi.
Con kể về những tin nhắn qua lại giữa con và crush.
Rồi kể về một người bạn mới.
"Con không thích bạn ấy."
Một lúc sau.
"Nhưng con thấy bạn ấy cũng đáng thương."
Hai câu đó cách nhau chưa đầy năm phút.
Mẹ không thấy mâu thuẫn.
Thì ra, mười ba tuổi đã là độ tuổi người ta bắt đầu phát hiện một con người có thể mang nhiều hơn một khuôn mặt.
Mẹ không nói gì.
Mẹ chỉ nghe.
Có những buổi chiều, lời khuyên đến quá sớm sẽ làm câu chuyện chết mất.
Lúc đi về.
Con nắm tay mẹ.
Đến đoạn lên dốc cầu, bàn tay ấy chuyển sang khoác cánh tay mẹ.
Không ai báo trước thời điểm chuyện đó xảy ra.
Hình như tất cả những thay đổi trong đời đều vậy.
Mặt trời đang xuống.
Khu căn hộ phía dốc cầu phủ một màu cam pha tím.
Mẹ nhìn nghiêng khuôn mặt con.
Một bên tai là chiếc bông tai hoa mai mẹ mua cho con từ hồi mười tuổi.
Chiếc còn lại đã mất từ lâu.
Bên kia là một sợi xích theo phong cách Gothic drama bằng bạc.
Sợi dây lòng thòng, một đầu nối từ vành tai của con, đầu còn lại là cái khuyên, có thể móc vào vành môi.
Theo nguyện vọng của con, mẹ đặt mua từ Hong Kong.
Hai chiếc bông tai không giống nhau.
Không cùng phong cách.
Không cùng thời điểm xuất hiện trong đời con.
Nhưng trên khuôn mặt con, chúng nhìn rất hòa hợp.
Câu chuyện của con vẫn tiếp diễn trên đoạn đường.
Mẹ thấy cần thêm thời gian để nghe con kể.
Đôi chân đưa hai mẹ con tắp vào quán Thái ở gần nhà.
Không ai còn đói.
Nhưng cả hai đều chưa muốn về.
Cái bánh waffle thì đang nở ra to hơn gấp đôi trong bụng.
Quán Thái nhỏ, ấm, hơi tối.
Hai mẹ con chọn bàn góc trong, sát cửa kính.
Mẹ có thể nhìn thấy ánh hoàng hôn từ ly nước của con.
Con tiếp tục kể. Mẹ tiếp tục nghe.
Đến đoạn con bối rối, không biết nên theo cảm giác khó chịu của mình, từ chối người bạn mới, hay đồng ý đến buổi đi chơi đã dự định.
Con thở dài “Conflict nội tâm quá mẹ ơi”.
Mẹ với tay lấy tờ giấy ăn trên bàn.
Lật qua. Lật lại.
Tiện tay xé làm đôi
Đặt lên bàn.
Con nhìn "Mẹ lại định chia bánh giống hồi con 3 tuổi nữa à?"
Mẹ cười thành tiếng
"Thích và khó chịu giống hai mặt của tờ giấy này."
"Không có mặt nào tồn tại một mình."
"Con cứ đi chơi với bạn đi. Hôm nay có thể con thích. Mai có thể con khó chịu. Rồi vài hôm nữa lại thấy dễ thương."
"Con người đâu có đứng yên ở một mặt mãi."
Con nhìn tờ giấy. Nhìn mẹ. Chưa hiểu hẳn nhưng chưa hỏi. Con chỉ mở to đôi mắt.
Một lúc sau.
"Mẹ."
"Ừ."
“Nếu con muốn buông bỏ cảm giác khó chịu thì phải làm sao?”
Mẹ nhìn ra ngoài cửa kính.
Có người vừa đi ngang cây cầu.
Có người vừa đi về phía ngược lại.
Họ đi ngang qua nhau.
Mẹ mỉm cười.
Mẹ xoay cái ly trong tay.
Ánh hoàng hôn chạy thành một vòng tròn trên thân ly.
“Không cần làm gì cả”.
“Trí tuệ giúp sự việc tự rời bỏ mình”.
“Không phải mình chủ động buông”.
“Việc gì cũng đến rồi đi.
Chỉ vì thiếu hiểu biết mới tưởng rằng có một cái tôi nào đó đang nắm, đang giữ, đang chọn, cần phải cố mà thả ra”.
Hai mẹ con uống nốt ly nước.
Trời tối dần.
Lúc đi ra khỏi quán.
Con lại khoác tay mẹ.
Lại huých mạnh vào hông mẹ.
"Mẹ chia bánh ăn gian".
"Bẻ làm hai không có nghĩa là bằng nha".
Mẹ thầm nghĩ
"Có khi, mười năm sau, con lại hiểu ra không còn khái niệm công bằng".
Gió thổi
Hai mái tóc bay ngược về phía cây cầu sau lưng.
Hai mẹ con bước rất chậm.
Đủ chậm
Để hoàng hôn đi cùng thêm một đoạn.
Cây cầu vẫn ở đó
Chỉ có hai người đi qua nó
Đã khác lúc ban đầu.

Comments
C cứ lẳng lặng mà bước qua từng cây cầu. Nghe trong gió có tiếng cười, có những câu chuyện từ bao thuở nhớ quên…
Tất cả rồi cũng tan vào hư không. Nhân gian lại nối tiếp những câu chuyện…
Yêu hai mẹ con🥰🙏❤️