Cha và con gái cùng nhau dạo bước

cha va con gai - Xanh Cam Tím

Cha và con gái cùng nhau dạo bước trên con đường vắng dường như chỉ dành riêng cho họ. Xung quanh là những cái cây cao, thẳng đứng, với những cành trơ trụi dưới cái lạnh buốt xương của mùa đông Bắc Âu. Nhưng chúng không chết. Chúng chỉ đang ngủ, và chuyển trạng thái. Chúng kiên nhẫn chờ đợi, bởi vì chúng biết mùa xuân sẽ đến. Nếu đứng ở đó đủ lâu, đủ thấm lạnh, ta sẽ nhận ra rằng những cái cây không hề cô đơn hoặc buồn bã. Chúng đứng cạnh nhau, chia sẻ hơi ấm còn sót lại, và thì thầm về câu chuyện mà chúng nghe được từ người cha nói với cô con gái. Em đang đặt bàn tay bé nhó lên cánh tay cha mình.  

"Phật pháp không dạy ai phải liên tục lớn lên, phải hoàn thiện, gắng trở thành “phiên bản tốt nhất của chính mình”. Lời dạy chỉ cho thấy con đường buông bỏ ý niệm rằng có một cái “tôi” cần phải được phát triển tốt đẹp. Bởi khi con bám víu vào suy nghĩ phải tốt hơn, con sẽ dễ đau khổ và mắc dính hơn. Chỉ một thất bại, hay một lời chê bai thoáng qua cũng đủ khiến cái tôi ấy run rẩy, vì nó chưa bao giờ vững bền". 

Cô bé nắm chặt tay cha, dường như hiểu mà cũng dường như chưa. Những lời ấy quá lớn đối với một tâm trí còn đang học cách trưởng thành, nơi câu hỏi "tôi là ai" chỉ vừa mới nứt ra. Nhưng cánh tay và bàn tay họ đặt lên nhau là có thật. Nụ cười sảng khoái khi họ bên nhau là có thật, ngay lúc này, là sự hiện diện ấm áp, an toàn. 

Rồi đến một lúc nào đó, khi cô bé đủ lớn để tự mình đi giữa mùa đông, em có thể sẽ khóc hoặc mỉm cười. Khóc thì biết là đang khóc. Cười thì biết là đang cười. Mùa đông đến thì biết là mùa đông đến. Rồi đúng thời điểm nó sẽ đi. Không cần giữ lại, cũng không cần xua đuổi. Khi hiểu vô thường và không bám víu, khi nỗi đau là quả cũng là duyên tu, con đường em đi tự nhiên sẽ tử tế, tự do và an toàn như bàn tay cha đã từng dìu dắt.

 

Comments

Popular posts from this blog

Khi có hơn hai ngón tay ngừng hoạt động

"Anh suýt chết"

Đứng đủ gần