Căng thẳng giữa Iran và Israel lại leo thang.
Chiến tranh bước vào cuộc sống của tui qua chiếc samsung note trên bàn sát mép cửa sổ. Tui bật radio lên với hy vọng nghe tin tức và học thêm vài từ tiếng phần dài thòng gãy lưỡi, nhưng thay vào đó là một giọng nói bình tĩnh giải thích rằng căng thẳng giữa Iran và Israel lại leo thang.
Người phát thanh nói chuyện giống như đang đọc công thức nấu ăn.
“Đầu tiên là một cuộc tấn công”. “Sau đó là sự trả đũa.”
Tui đứng trong bếp, tay còn cầm cái muỗng, tự hỏi không biết “trả đũa” thì người ta dùng bằng bom đạn, vậy còn "trả muỗng" thì bằng cái gì???!!!!
Tui không có chút tự hào nào về việc mình hiểu rất ít về chính trị thế giới. Chắc vì thế mà tui bay tới Phần Lan sinh sống trong khi ai cũng rén bạn Nga hàng xóm.
Người trên radio nói rất tự tin về liên minh và leo thang căng thẳng, những từ nghe như đúng âm điệu tui hay nghe người ta nói lưu loát khi đặt café (trong lúc tui tự lập lại mười lần câu tiếng phần để đặt trúng món trà mà tui thích).
“Tui lấy một ly leo thang cỡ vừa nhé"
“Chị có muốn thêm trừng phạt kinh tế không?”
Chiều hôm đó tui đi siêu thị. Chiến tranh vẫn đang diễn ra, nhưng khoai tây thì đang giảm giá. Người phụ nữ đứng trước tui trong hàng thanh toán chất đầy xe nước ngọt đóng chai, khiến tui tự hỏi liệu bà ấy biết điều gì mà tui không biết chăng (nước ngọt đang giảm giá luôn chăng) hay chỉ đơn giản là bà ấy rất khát và thèm đường?
Trên đường về nhà, ngồi sát cửa sổ xe tram, tay ôm vào bụng cái túi thực phẩm mà khoai tây thì chiếm đa số, mắt tui không còn thấy tuyết phủ trắng xóa, não của tui bận rộn tưởng tượng cuộc sống của những người thật sự sống giữa cuộc xung đột, ở những nơi như Tehran hay Tel Aviv. Tui tưởng tượng ai đó đang rửa đống chén muỗng đũa thì còi báo động vang lên bên ngoài, giống như cái chuông báo cháy của tòa nhà gào lên mỗi lần diễn tập.
Về đến nhà, tui lại bật radio.
Chiến tranh vẫn ở đó, kiên nhẫn chờ tui giữa bản tin thời tiết và một quảng cáo bảo hiểm xe hơi.
Tui nhắn tin cho một người thân yêu sắp có chuyến bay từ Việt Nam qua Phần Lan. Tui nhận lại sự bình tĩnh và trấn an (trong khi lẽ ra tui cần làm điều đó cho người ta).
Đồng thời với tin nhắn đó, tui nhận được lời mời từ câu lạc bộ các bà mẹ đa quốc gia sống ở Tampere, rằng họ sẽ tổ chức một buổi đọc sách cho trẻ em, về đề tài hòa bình, sự an toàn và chống phân biệt chủng tộc. Tui được mời đọc một trong những câu chuyện bedtime stories mà mình từng viết, từng đọc cho các mẹ nghe.
Đêm đó tui đánh răng trong khi người phát thanh nói về “mối lo ngại ngày càng tăng của quốc tế.” Tui nhổ bọt kem đánh răng vào bồn rửa và nghĩ: thật kỳ lạ khi thế giới có thể dung chứa cả bọt kem đánh răng lẫn tên lửa cùng một lúc.
Tui tắt radio, xem lịch trình của mình ngày mai làm gì.
À, tui có buổi ca hát với các ông bà cụ ở Mummon Kamari. Các bài hát về hòa bình và tình yêu!
Rồi tui đi ngủ.
Dù vậy, chiến tranh, dĩ nhiên, không ngủ, nó vẫn tiếp tục.
Thế giới này là những thực tại song song hay đơn giản vì nó quá rộng lớn đến mức tất cả những điều này có thể xảy ra cùng một lúc.
Ở một nơi, người ta hát về hòa bình.
Ở một nơi khác, người ta học cách ôm con chạy khi nghe tiếng còi.
Hình ảnh từ: https://unsplash.com/
Mỗi người trong chúng ta không thể làm gì để dừng chiến tranh ở Iran. Nhưng ta có thể quan sát sự bi thương và sợ hãi trong tâm mình, để nó đến, đi, tiếp tục sống tử tế, rồi hòa vào dòng chảy:
Chiến tranh vẫn tiếp diễn
Radio vẫn đưa tin
Khoai tây vẫn giảm giá
Người già và trẻ em vẫn cầu nguyện trước giờ ngủ.

Comments