Chương 1: Thân bệnh (Tập 3)
Tập 3: Buông bỏ
Từ 2015, tui được tiếp cận bởi một số bên quan tâm mua lại Jolie Siam. Nhờ đó, 3 năm sau, tui không chỉ biết rõ mình muốn gì ở một thương vụ M&A, mà còn xác định được chân dung người mua phù hợp, cách định giá, những hố cần tránh, những điều khoản "không thỏa hiệp" của riêng mình.
Tui có một short list các bên mua đẹp trai 😎 và chăm chỉ giữ liên lạc với họ. Như vậy, ý định bán Jolie Siam le lói từ khoảng 2016 rùi.
Nếu mọi thứ khá rõ ràng như vậy, tại sao tui mất đến 6 năm, ngay sau ca mổ mới nhích mông?
Thiệt ra, một sự kiện không liên quan gì đến kinh doanh cũng diễn ra vào năm 2015 kích hoạt một nút bật trong não tui.
Năm đó, Mẹ tui cạo đầu xuất gia tại chùa Rombodhidharma, tỉnh Loei, Thái Lan, nơi Luang Por Phosrisuryia Khemarato trụ trì. Suốt 2 năm Mẹ tu tại chùa, tui thường xuyên qua thăm. Rồi tui thường xuyên nghe các vị sư – cả người Thái lẫn người Việt – giảng Phật pháp. Những cuộc trò chuyện ấy đã có tác động lớn đến nhận thức của tui về bản thân và hướng phát triển cho mình.
Chẳng hạn, một cách vu vơ, tui hỏi sư PhH:
- Con có nên bán công ty mình đã xây dựng và gắn bó từ ngày ra trường không?
Sư nhẹ nhàng hỏi: Công ty con có ở đây ngay lúc này không?”
Tui chớp mắt. “Dạ… không.”
- “Vậy tại sao con lại thấy nó vẫn đang hiện diện trong cuộc trò chuyện này?”
Hơ hơ, tui cười ngu ngơ
Vị sư nhìn tôi:
- Những thứ không ở đây mà con vẫn thấy nó hiện diện, vẫn nghĩ về, đó không phải là sự thật. Đó là tâm con không buông. Con đem theo thứ đó mãi mãi bên mình. Cho nên, chuyện bán hay không bán, không trọng yếu bằng chuyện con có buông được hay không.
Tui ...bị xịt keo!
Tui ngồi ngoan nghe giảng chữ "buông" và "sự tự do đến từ tâm giải thoát".
Tâm trí của tui xưa giờ là một cuộc đua marathon không vạch đích. Nó là nơi tui được tự do nhất – không rào cản, không quy tắc– nhưng cũng chính là nhà tù tách tui khỏi thực tại để tui ngồi lì với những thứ tui không dám buông.
Tui có thể thả bụp nhiều thứ trong một nốt nhạc. Trong lúc người khác chưa hít xong hớp café, tui đã quăng vào sọt rác kế hoạch A và sắp xếp xong kế hoạch B trong đầu. Nhưng ... cũng có những điều, dù thời gian có kéo dài bao lâu đi nữa, tui vẫn ôm khư khư, đóng gói kỹ càng và quăng vô tủ lạnh trong tim mình, ngăn đá, giữ nguyên vẹn, ướp xác luôn! 😱😱 Tui sợ những thứ tui yêu bị thay đổi theo quy luật vô thường!
Từ khi ra trường, tui làm chủ cuộc đời mình bằng cục Jolie Siam. Đó là mối tình đầu, và duy nhất. Tui chả bao giờ update LinkedIn vì chưa bao giờ thay đổi công ty cả. Tui buông kiểu gì với cái keo bẫy chuột này, nó đã dính tui cứng ngắc??!!!. Thế mà tui ngây thơ nghĩ rằng mình có thể bán được nó mà vẫn sống tốt! Hề hề 😂
Vậy là, trước khi tìm được cách bán công ty, tui phải tìm ra cách buông bỏ nó trong tâm mình cái đã.
Trong hành trình đào sâu vào cả tu đạo và khoa học quản trị, được nhiều sự hướng dẫn, tui tiếp cận đến khái niệm SQ, trí thông minh tâm linh. Người có SQ phát triển thường tìm thấy sự bình yên, hạnh phúc và ý nghĩa cuộc đời mà không cần điều kiện vật chất hoặc đối tượng nào cụ thể từ thế giới bên ngoài. Họ không đợi có thêm để thấy đủ, không đợi ai đó thay đổi để thấy nhẹ lòng, không đợi một kết thúc để tìm thấy sự khởi đầu.
Họ buông, họ chấp nhận, họ tha thứ, họ yêu thương vô điều kiện, họ tự do!
Ban đầu, việc thực hành SQ là viễn tưởng. Tui hiểu, mà không làm được. Dần dà, số ngày tui sống trong hiện tại nhiều bao nhiêu thì năng lực buông tăng bấy nhiêu. Số lần muốn nổi cơn điên 🤪 giảm đáng kể.
Có lẽ, vũ trụ bắt tui đi qua 6 năm rèn luyện và tu sửa bản thân để hiểu rằng tui và Jolie Siam không phải là một!
Trong 6 năm đó, tui thường xuyên nói rõ ý định của mình cho nhân viên thân cận. Tụi tui liên tục thảo luận về kiến thức M&A, ai cũng biết rõ những lựa chọn cho chính bản thân mình khi tui không còn ở công ty nữa, dù dưới hình thức bán hay tui tự nghỉ việc. Trong khi Jolie Siam phát triển ngày càng vững chắc thì tui, CEO của nó, lại cứ từng chút, từng chút một, thoát ly.
Một ngày, tui lang thang qua những địa điểm có nhân viên Jolie Siam làm việc. Tui hỏi vu vơ
- Em biết chị Tú ở Jolie Siam không?.
- "Không chị".
- Tui gợi ý thêm "Chứ em ký hợp đồng lao động với ai ở công ty".
- Câu trả lời "Ủa, ừ nhỉ, em cứ tưởng giám đốc công ty là anh Lê Thanh Tú cơ".
Tui...đứng hình một giây rồi phá lên cười sung sướng 😂
Sau này, tui không ký hợp đồng nữa. Đến cái danh anh Tú cũng bốc hơi.
Jolie Siam không còn theo tui về nhà, không còn len lỏi trong bữa cơm của gia đình tui nữa. Người muốn mua Jolie Siam lại thấy công ty giá trị hơn khi nó vận hành mà không phụ thuộc vào Ms Tú.
Thật là... đại tiện lợi!
Ca mổ đã đến như một sự kiện mà tui cần, để kết thúc quá trình ủ mưu và trì hoãn 6 năm của mình!
(Còn tiếp)

Comments
Post a Comment