Chương 1: Thân bệnh (Tập 5)
Tập 5: Ký kết
Ngày đặt bút ký lên SPA lẽ ra trời phải xanh trong, nắng phải rực rỡ, gió phải lướt qua nhẹ nhàng như lời chúc mừng. Nhưng hôm đó, trời mưa tầm tã, ủ dột và xám xịt.
Suốt những tháng ngày đeo đuổi cuộc thương lượng, đã không ít lần tui để mình lạc vào viễn cảnh về đoạn kết. Một đoạn kết đầy kịch tính, tràn ngập cảm xúc, nơi mà sự giải thoát hay chiến thắng sẽ ùa đến ngay khoảnh khắc đặt bút ký. Nhưng rồi, giây phút thực sự đến lại đơn giản hơn nhiều.
Sấp giấy dày cộm lật qua trang cuối. Mực đã khô lập tức sau khi ký. Cái bắt tay siết chặt, rồi buông ra. Tui ngồi trong xe, mắt dõi theo những cảnh vật lướt qua ô kính, chờ đợi cảm giác mà mình đã từng tưởng tượng hoặc ít nhất, từng tự hứa với bản thân rằng nó sẽ đến - loại ảo tưởng mà tui vẫn bị rơi vào khi đánh mất thực tại.
Sự nhẹ nhõm? Xong việc? Tự do? Chiến thắng? Dopamine tràn ngập?
Những thứ tui cảm nhận được, phần lớn, chỉ là một khoảng trống.
Như thể tui đã đi hết một con đường dài quanh co, và giờ đây nhận ra rằng mình thực sự đã đến điểm cuối.
Vài tuần sau đó, Jolie Siam chuyển văn phòng sang quận 2, cùng làm việc trong không gian của SoA. Tui đổi title từ CEO thành Consultant. Tần suất làm việc thu hẹp dần – từ 4 ngày mỗi tuần, rồi chỉ còn 1 tuần mỗi tháng.
Bề ngoài, mọi thứ có vẻ suôn sẻ—tui đã buông tay một cách thành công, không còn bám víu vào công việc hay vai trò cũ.
Nhưng bên trong, tâm trí tui như một bát nước giữa cơn giông, chao đảo, không lúc nào lặng. Những thay đổi trong sức khỏe, sự nghiệp, những câu hỏi chưa có lời đáp về “What’s next?”—tất cả như một cuộc đại phẫu, mở ra để nhìn lại từng thớ thịt của chính mình sau nửa đời người.
Và như bất kỳ cuộc đại phẫu nào, nó không thể không đau. Nó không thể không khiến tui hoang mang. Nhưng cũng giống như đứng trên bờ vực của một vùng đất mới—đáng sợ, nhưng kỳ thú.
Tui có thể đã lao vào tìm một cái gì đó để lấp đầy khoảng trống. Một dự án mới, một danh tính mới. Nhưng lần này, tui chọn một điều tui chưa từng làm trước đây: ở yên trong sự mông lung này. Không hấp tấp, không vội vàng, không nỗ lực kiểm soát, không đem lại câu trả lời cho ai. Suốt 18 tháng tiếp theo, tui để bản thân sống trọn vẹn với sự bất định.
Như một bình trà ngon, phải uống chầm chậm mới cảm nhận được hết hương vị.
Và những gì tới phải tới. Tối hôm đó, Tui mở điện thoại, lướt qua lướt lại trang facebook và instagram. Đột nhiên, avatar của một người bạn cũ đã không gặp từ hai mươi năm, có lẽ lâu hơn thế, xuất hiện. Như thể vũ trụ đã âm thầm theo dõi cả hai tụi tui, chờ đúng khoảnh khác để kéo sợi chỉ nối lại. Thời gian chần chừ cảm giác như hàng giờ. Nhưng thực tế chỉ vài phút, tui mạnh dạn click follow. Và ngay lập tức, bạn tui gửi tin nhắn lại.
"Hello there, been a long time! Glad you discovered me here! Welcome to my little rock."
Đó là ngày 30.10.2023
Hết chương 1 "Thân bệnh"
Chương 2: Tâm bệnh
Comments