Một cơ thể phi thường và những bữa ăn ngẫu hứng
Tui học nghề y tá, chồng tui là dược sĩ, nên có một vấn đề nhỏ: tui "bị" tìm hiểu quá nhiều về cơ thể con người.
Ta thường nghĩ cơ thể chỉ là thứ giúp ta đi làm, ăn tối, và thỉnh thoảng đăng hình lên mạng xã hội. Nhưng nếu bạn làm trong ngành chăm sóc sức khỏe, bạn sẽ bắt đầu nhìn cơ thể theo cách khác. Không phải như một “bản thân”, mà giống như một nhà máy khổng lồ đang vận hành trong bóng tối.
Theo https://scienceinsights.org, mỗi ngày cơ thể chúng ta thực hiện hàng chục nghìn tỉ phản ứng hóa học. Phổi thở khoảng hai mươi nghìn lần. Thận lọc hàng trăm lít máu. Não thì gửi tín hiệu thần kinh liên tục như một trung tâm điều khiển bận rộn. Mỗi cơ quan là một phép màu. Và tổng thể là một điều kỳ diệu.
Tất cả chuyện này diễn ra mà không cần hỏi ý kiến chúng ta.
Điều thú vị là, chúng ta tưởng mình là chủ. Trong khi, chúng ta nào có quyền ra lệnh gì cho chính cơ thể của mình.
Sự phục tùng của cơ thể càng âm thầm, ta càng dễ lãng quên. Do lầm tưởng ta là chủ của cơ thể này, ta ăn theo ý thích và ảo ảnh của nhu cầu. Đói. Gói mì đổ nước sôi. Bánh tráng trộn từ cô tư gần nhà. Khoai tây chiên thơm mùi mỡ (cũ), nóng hổi. Trà sữa dễ mua. Những thứ đó ngon, nhanh, có sẵn, tạm thời và vừa đủ để giải quyết nhu cầu của cơn thèm và đói. Cứ thuận theo dòng nước thôi. Không có lý do gì để từ chối.
Nhưng đó có phải là đói không? Đói thật sự không kêu gào to như thế. Không giục giã như tiếng còi xe của ham muốn và cơn ghiền. Đói thật sự không nằm ở dạ dày. Nó nằm ở tế bào. Ở máu, nơi ta chẳng bao giờ chạm tới bằng một bữa ăn vội.
Ăn no và ngon theo ý muốn không phải là nuôi dưỡng. Ngay cả khi cơ thể được lấp đầy căng bụng thì nó vẫn chưa được đáp ứng đúng nhu cầu. Thực sự, nó cần tinh túy gọi là dinh dưỡng.
Protein, lipid, glucid, vitamin. Đây mới là thứ cơ thể thực sự cần!
Công việc của tui khi chăm sóc các cụ lão niên ở Tampere giúp tui thấy rõ điều đó. Có những người sống hàng chục năm mà không nghĩ nhiều về dinh dưỡng và cái giá phải trả khi tuổi về già. Họ ăn theo "cái muốn" mà họ tưởng là nhu cầu, trong khi cơ thể cần họ ăn theo "cái biết".
Không phải vì họ ngu ngốc. Họ biết hết về dinh dưỡng.
Chỉ là cơ thể lại quá giỏi chịu đựng nên...
Nó âm thầm làm việc ngày này qua ngày khác, sửa chữa sai sót, lọc độc tố, vá víu những quyết định mà ta đưa ra lúc đang đứng trước quầy đồ ăn nhanh.
Đôi khi tui nghĩ cơ thể con người giống một người giúp việc rất tận tụy. Bạn làm bừa bộn cả căn nhà, còn họ lặng lẽ dọn dẹp sau lưng bạn.
Vấn đề là: ngay cả người giúp việc tận tụy nhất cũng có giới hạn.
Đến một ngày, đơn xin nghỉ việc sẽ được đưa ra.
Không phải dưới dạng một tờ giấy, mà dưới dạng một cơn đau ngực. Hoặc một kết quả xét nghiệm lạnh lùng.
Ta nhồi nhét thức ăn theo ý thích. Mỗi ngày, ta tưởng mình đang sống khỏe mạnh, trong khi gan đang lặng lẽ quá tải. Đường tinh luyện dồn xuống, biến thành mỡ. Mỡ lan vào máu. Máu đặc lại. Rồi một ngày, một khối u, một cơn đột quỵ. Một chẩn đoán lạnh lùng.
Và ta hỏi: "Tại sao lại là tôi?"
Mỗi ngày, bạn à, chúng ta hoặc tự chữa lành… hoặc tự đầu độc mình, bằng muỗng, bằng đũa, bằng tay, bằng sự thờ ơ, và bằng cả những ảo tưởng về hai chữ "nhu cầu".
Kết nối cùng Xanh Cam Tím:
Để không bỏ lỡ những bài viết mới, mời bạn :
Đăng ký nhận tin từ Xanh Cam Tím.
Cảm ơn bạn đã cùng tui trò chuyện.

Comments