Thông điệp không cần phản hồi
Người Phần trao nhau những ánh nhìn chạy chữ như màn hình karaoke không âm thanh. Ví dụ, thay vì nói lời cảm ơn anh tài xế xe bus, ta chỉ cần nhìn về phía anh ấy một nhịp, rồi một cái nhấc tay nhẹ nhàng hoặc chỉ đơn giản là một ánh mắt giao thoa ở gương chiếu hậu trong xe, rồi khoan thai bước xuống. Hai bên đã nói xong câu: Thank you / You're welcome!!!
Hay như người lạ ngồi cạnh tui trên xe bus, khi sắp đến trạm, họ chỉ cần chỉnh lại quai giỏ, tạo ra vài tiếng sột soạt nơi túi xách (cực kỳ hài hước). Tui mỉm cười đứng lên nhường lối, và nhận lại một cái gật đầu đầy trìu mến. Có lúc tui thử "giả ngu", mặt đơ như không hiểu để xem có âm thanh nào khác bật ra không. Đáp lại tui là một cái nghiêng đầu thay cho dấu chấm than !!!! và một ánh mắt nhìn thẳng như một dấu chấm hỏi kiểu: Ủa alô??!!. 👋
Đó là một sự thân mật kỳ lạ với người xa lạ, khi ta thấu hiểu nhau trọn vẹn mà chẳng cần thốt lên lời.
Ở Sài Gòn hoa lệ, im lặng đôi khi là một bức tường, hoặc là một căn phòng ngột ngạt khi hai người đối diện không còn gì để nói.
Nhưng ở đây, im lặng là một cây cầu. Tui không cần phải gồng mình đeo chiếc mặt nạ hoạt bát để giữ cho cuộc hội thoại không rơi vào ngõ cụt. Thích im ru giữa một cuộc trò chuyện thì cứ làm. Không ai cảm thấy nhu cầu phá vỡ bầu không khí đó. Tui đơn giản là đang tồn tại trong phiên bản tùy hứng nhất của chính mình ở đất nước này.
Người Phần hiểu rằng lên tiếng lúc không có ý gì cụ thể để nói cũng khiếm nhã như việc mở toang cửa phòng xông hơi để hơi nóng thoát ra một cách phí phạm. Chúng ta giữ hơi ấm ở lại bên trong, được bao bọc trong cấu trúc vững vàng của việc chỉ cần hiện diện bên nhau. Không nói gì cũng ổn!
Vì thế, tui không ngạc nhiên khi người ta hay đùa rằng SMS được phát minh ở Phần Lan (thực tế nó được phát minh ở UK, 1992).
Nhưng, nhờ sự phát triển của Nokia mà người Phần đưa SMS được hiểu đúng nghĩa ở khắp thế giới.
Bạn gửi một câu ngắn, đủ ý, không "dạ" "ạ" hay một chữ dư thừa nào.
Người kia đọc.
Rồi từ từ thong thả trả lời (nếu tin nhắn là một câu hỏi) hoặc im ru luôn cũng được (nếu tin nhắn là một thông báo).
Không ai phải nghe giọng của ai.
Cũng không ai bị áp lực phải trả lời ngay và luôn.
Nó giống hệt cuộc hội thoại trên xe bus.
Hai người giao tiếp bằng ánh mắt đã xong.😅
Nếu tiêu chí đánh giá đất nước hạnh phúc nhất thế giới có bao gồm việc phản hồi tin nhắn hoặc kỹ năng xã hội thì tui nghi ngờ Phần Lan sẽ đội sổ chứ không đứng đầu bảng xếp hạng suốt 9 năm liền cho tới năm nay.
Ở một nơi mà im lặng là một dạng ngôn ngữ, hoặc dạng "tâm đối tâm"
việc gửi một thông điệp không kèm giọng nói nghe như một bước tiến tự nhiên của tiến hóa.
Như thể người Phần đã nhìn vào nhân loại, thở dài, và nghĩ: Chúng ta có thể nói chuyện mà không cần nói chuyện không?
Kết nối cùng Xanh Cam Tím:
Để không bỏ lỡ những bài viết mới, mời bạn:


Comments