Chiếc còn lại


Tui có thói quen làm mất bông tai.

Không phải cả đôi.

Chỉ một chiếc.

Chiếc còn lại đột nhiên trở thành thứ vô dụng nhất trên đời. Một nửa của một thứ có đôi. 

Nó không còn khả năng làm đúng công việc của mình, nhưng cũng chưa đến mức có thể vứt đi. 

Tui giữ chúng trong một cái hộp thiếc nhỏ có hoa trên nắp. 

Ban đầu chiếc hộp đó dùng để đựng kẹo bạc hà, kim chỉ hoặc băng dán cá nhân. 

Bây giờ nó chứa những chiếc bông tai mất một nửa của mình.


Sau một thời gian, đôi khi vài tuần, đôi khi vài tháng, tui tìm thấy một chiếc khác cũng đang ở trong tình trạng tương tự. 

Một chiếc bông tai lẻ khác.  

Không hẳn là giống nhau.

Thường thì không giống.

Khác màu. Khác hình dáng. Khác phong cách.

Nhưng bằng cách nào đó, khi đặt cạnh nhau, chúng không còn thấy cô đơn nữa. 


Tui đeo chúng ra ngoài. 

Một chiếc bên trái. 

Một chiếc bên phải.

Phần lớn mọi người không nhận ra.

Hoặc có thể họ nhận ra nhưng không nói gì. 

Tui không biết cái nào đúng hơn. 


Những người dừng lại một chút rồi hỏi về chúng thường là những người tui muốn nói chuyện thêm. 

Như thể hai chiếc bông tai không cùng cặp có một cách riêng để nhận diện những người biết nhìn lệch một chút khỏi trục bình thường của thế giới. 


Hôm Hiệp tặng tui đôi bông tai màu xanh ấy, cột năng lượng của tui đã tụt xuống thấp nhất trong vòng mười năm gần nhất. 

Em đặt vào tay tui một gói quà xinh xắn. 

Còn em thì cười nụ cười cỡ XXL với đôi mắt thành đường chỉ. 


Món quà đến không nhân dịp gì cả. 

Không phải sinh nhật. 

Chỉ là lâu rồi hai chị em mới gặp lại nhau. 


Bên trong gói quà là hai chiếc bông tai màu xanh.

Một chiếc dài hơn chiếc kia.

Một chiếc hơi cong.

Chiếc còn lại giống một mẩu thủy tinh bị sóng biển mài nhẵn.

Chúng không giống nhau.

Ngay từ đầu đã như vậy.

Một nhà thiết kế người Pháp gốc Việt làm bằng tay, Hiệp nói.

Tui nhìn chúng một lúc.

Tui không hỏi em vì sao chọn món quà này cho tui. 

Có những món quà nếu giải thích quá kỹ sẽ mất đi một phần phép thuật của nó.


Hai năm sau, tui vẫn còn một trong hai chiếc.

Chiếc còn lại … đã biến mất.


Tui không nhớ nó mất vào lúc nào.

Có thể ở một ga tàu.

Một quán cà phê.

Một buổi sáng nào đó khi đang buộc tóc.

Những vật nhỏ thường rời khỏi đời mình bằng cách đó.

Không báo trước. 

Không để lại thư tuyệt mệnh. 

Chỉ đơn giản là không còn ở đó nữa. 

Chiếc còn lại bây giờ nằm trong hộp thiếc.

Nó đang đợi.

Tui không biết nó đợi cái gì.

Có thể là một chiếc bông tai khác.

Hoặc có thể chỉ là một người nào đó đủ mềm để hiểu rằng

Không phải mọi thứ đi cùng nhau đều nhất định phải sinh ra từ một cặp.


Một ngày ở Tampere, tui lấy chiếc bông tai đang đợi trong hộp thiếc ra, ghép nó với một chiếc khác không ăn nhập gì, và đeo ra ngoài với thái độ của người đã giác ngộ hoàn toàn về vô thường.


Khi có người hỏi, tui trả lời : Cả hai cái đều mất một chiếc. Vậy ghép lại thì thành một đôi, logic này hoàn toàn chặt chẽ, tui không hiểu tại sao không phải ai cũng thấy vậy.


Người phản ứng kiểu thứ nhất: cười, hỏi ngay "chị làm mất một chiếc hả?" 

Tui thấy người này dễ thương. 


Người phản ứng kiểu thứ hai: nhìn. Nhìn lại. Nhíu mày. 

Không nói gì nhưng cái nhìn đó nói rất nhiều. 

“có gì đó sai ở đây và tôi không thể tập trung trò chuyện”.

Tui thầm phán xét người này là không mềm mại. 

Rồi vẫn mời họ café.


Tui, người đeo bông tai lệch để chứng minh rằng mình không cần sự đối xứng, vừa chia toàn bộ nhân loại thành hai loại dựa trên phản ứng của họ với bông tai của tui.


Đức Phật chắc nhìn tui mà thở dài. 

Nhưng nhẹ thôi. Ngài từ bi mà.




Chiec-con-lai-xanh-cam-tim


Hai năm sau

Chiếc bông tai bên phải tìm được người bạn mới.


Không phải chiếc đã mất.

Một chiếc khác.

Khác câu chuyện.

Khác quãng đường đã đi qua.


Tui chợt nghĩ tới chiếc hộp thiếc.

Nó đã làm rất tốt công việc của mình.

Đôi khi thứ cần được giữ lại không phải là chiếc bông tai.

Mà là khoảng trống dành cho nó.

Đủ lâu,

Đủ yên

Để một thứ khác, không cùng một "bộ", có thể bước vào.


Comments

  1. Hi hi em gái, đơn giản là có dịp để thử một style khác, đeo 1 bên hoặc mời một bạn khác có chút độc lạ gắn vào thôi… Đương nhiên là mất thì phải có xao xuyến, nhất là những gì gắn bó đủ lâu và thân thương để ngỡ nó là của mình. Có ngồi khóc trăm năm thì dòng sông vẫn trôi và.. chút phù sa đọng lại…
    Trong đó có thêm chút yêu thương, cảm thông và thấu hiểu…
    Đến lúc nào đó thì thị phi cũng như sóng nước mà thôi…
    Cảm ơn câu chuyện dễ thương của em…E đã nói thay tâm trạng của nhiều người hay làm mất bông tai🤣😍

    ReplyDelete

Post a Comment

Bài viết được xem nhiều nhất

Khi có hơn hai ngón tay ngừng hoạt động

Áo đỏ, Áo xanh

"Anh suýt chết"

Đứng đủ gần

Với AI, con người còn đủ sức chịu đựng tình yêu?