Cô ấy là nồi chiên không dầu
Hai tuần trước, tui viết một bài về AI và tình yêu.
Nếu được, hãy đọc bài viết đó trước khi bạn đọc tiếp bài này.
Một khoảng lặng trước khi đi tiếp
Nếu bạn đọc xong rồi, thì bạn sẽ hiểu.
Tui đã viết, khá dài dòng, về cảm giác được ai đó "nhìn thấy".
Về việc cái ta gọi là tri kỷ, thực ra chỉ là một recommendation engine nhận ra tụi mình có cùng playlist.
Về việc vũ trụ không gửi cho bạn tín hiệu gì cả.
Thuật toán của dòng duyên nghiệp gửi cho bạn nồi chiên không dầu vì bạn khớp pattern nhân khẩu học.
Nếu Facebook theo dõi bạn đủ lâu, nó cũng có thể khiến bạn tin vào định mệnh.
Tui viết xong.
Đăng bài.
Tự thấy mình đã hiểu rõ thế giới.
Cách đây không lâu
Tui nhận được cuộc gọi, từ tổ chức phi lợi nhuận Phần Lan, gọi tắt là MLL.
Nơi mà tui đã cung cấp cho họ nguyện vọng tìm một người bạn (nữ) Phần Lan vào tháng 10 năm 2025.
Sau 7 tháng, họ đã thành công đối chiếu dữ liệu của tui với dữ liệu của một người phụ nữ khác, và tui gặp kết quả đó ở một cái chợ trời mùa xuân, nơi dòng thác Tammerkoski đổ vào hồ Pyhäjärvi.
Lập tức, tui cảm thấy như vũ trụ đã sắp xếp điều gì đó.
Trong tình huống này, tui và cô ấy chính là cái nồi chiên không dầu.
Tui muốn bạn biết rằng tui biết được điều này :-).
Gậy ông đập lưng ông.
MLL (Mannerheim League for Child Welfare- Mannerheimin Lastensuojeluliitto)
Nghe có vẻ như một cơ quan tình báo
Nhưng thực ra chỉ là người Phần Lan "tổ chức hóa" lòng tốt, ghép đôi tui với một tình nguyện viên địa phương.
Chương trình hoạt động thế này:
Bạn mới đến,
Bạn có lẽ đang cô đơn,
Họ tìm một người phụ nữ địa phương đồng ý làm bạn của bạn trên cơ sở thử nghiệm.
Đây là tình bạn kèm theo vài thủ tục onboarding và chấm điểm KPI của HR.
Tui, thực tế, đang cô đơn.
Tháng Mười ở Tampere, ánh sáng rời đi sớm hơn mỗi ngày.
Chồng con còn ở quê nhà.
Còn những cái cây đang đưa ra quyết định thường niên của mình là buông bỏ tất cả.
Thuật toán MLL đã theo dõi tui 7 tháng trời.
Cuối cùng,
Thay vì giao cho tui một cái nồi chiên không dầu
Họ giao cho tui một phụ nữ Phần Lan đi xe đạp.
Cô ấy đến cuộc đời tui bằng xe đạp.
Áo xanh, quần xanh.
Cô ấy mỉm cười trước khi kịp dừng xe.
Tui thích cô ấy ngay lập tức.
V่à toàn bộ hệ thần kinh của tui nhảy số: ôi trời, cuối cùng cũng có một người đặc biệt ở đất nước tủ lạnh này.
Đây là danh sách đầy đủ lý do tui quyết định ngay lập tức rằng tụi mình là bạn:
- cô ấy mỉm cười trước
- cô ấy mặc đồ xanh
- tui cũng mặc đồ xanh
- cô ấy không uống café (tui cũng vậy, phần lớn thời gian chỉ thích ngừi mùi café)
- cô ấy làm nghề chăm sóc sức khỏe theo phương pháp cổ truyền của Phần Lan (giống như Đông Y vậy)
- cô ấy cũng đến Tampere vào tháng Mười, năm 2025, sau khi đóng lại một chương cuộc đời ở nơi xa khác.
Nghĩa là cô ấy hiểu cái cảm giác đặc biệt của việc đang sống lưng chừng giữa hai thế giới.
Tui vừa mô tả một recommendation algorithm.
MLL nhìn vào data này và nói: match confirmed.
Còn tui nhìn vào cùng data đó và nói: Tín hiệu vũ trụ.
Lại gập ông đập lưng ông.
Tui đã viết trong bài trước rằng điều khiến AI companion hấp dẫn không phải vì nó giả.
Mà là vì nó không có ma sát.
Nó phản chiếu bạn liên tục, không ngừng nghỉ, không phàn nàn.
Nó không bao giờ có một ngày tệ.
Không bao giờ im lặng vì cuộc sống của nó đang quá tải.
Không bao giờ đạp xe đạp đến một cái chợ trời mùa Xuân trong bộ quần áo màu xanh.
Điều tui chưa nói hết là: chính cái "không-ma-sát" đó cũng khiến nó rỗng.
Vì thứ bạn nhận lại chỉ là nhìn thấy cái ngã.
Rõ nét hơn,
Nhưng chỉ là một lát cắt trong vô thường liên tục thay đổi.
Cô ấy, người phụ nữ xanh lè từ đầu đến chân, không phải là một cái gương.
Cô ấy có cả một đời sống riêng đang xảy ra.
Cô ấy nói với tui rằng cô ấy chỉ nửa Phần Lan trong đầu:
- không uống café
- ít đi Sauna
- thích trò chuyện và sẵn sàng chia sẻ chuyện cá nhân
- ăn chay vì không chịu được mùi thịt. Nhưng trứng là món khoái khẩu.
Những điều này đã loại cô ấy khỏi tư cách công dân Phần Lan đích thực từ tâm hồn.
Và chưa hết, cô ấy sống đối diện với căn hộ của tui.
Giữa tụi tui là một cái công viên nhỏ.
Cô ấy được lắp ghép từ nhiều nơi.
Như tui vậy.
Tui chỉ có một nửa Việt Nam trong tâm hồn.
Không ai trong tụi mình thực sự từ đây
Không ai trong tụi mình hoàn toàn từ bất cứ đâu cụ thể.
Tui mình, khi đủ duyên nghiệp, tạo thành cùng nhau, một phiên bản thú vị hơn phiên bản mà chiếc gương đã phản chiếu trước đó.
Người có thể ngồi với sự im lặng của một hồ nước Phần Lan và cũng có thể, nhẹ nhàng, lấp đầy nó bằng nụ cười và chuyện phiếm.
Và tui trăn trở
MLL có phải chỉ chạy một algorithm tốt hơn Hinge không?
Đây có phải chỉ là một recommendation engine với tư cách pháp nhân phi lợi nhuận không?
Quan trọng không?
Có thể không.
Nồi chiên không dầu vẫn chiên ngon dù Facebook là người chọn nó cho bạn.
Nhưng đây là điều tui biết chắc.
Khi thuật toán cuối cùng cũng giao đến một người thật
Một người có quá khứ, có xe đạp, có cái cách mỉm cười trước khi dừng lại
Thì những gì xảy ra tiếp theo không còn là thuật toán nữa.
Cô ấy hoàn toàn có thể gặp tui và không cảm thấy gì.
Có thể lịch sự rồi vẫn là người lạ.
Có thể quyết định rằng cái match này sai.
Thay vào đó, cô ấy chọn ở lại gần. Tự nguyện.
Phần đó, MLL không thể nhận công.
MLL chỉ đưa cô ấy tới đầu bên kia công viên.
Phần còn lại là cô ấy bước tới.
Và tui cũng bước tới.
Phần đó chỉ là hai người, cùng trong tháng Mười, đến giữa chừng một chương mới, quyết định rằng cái công viên giữa tụi mình đáng để băng qua.
Nhưng tui cũng biết:
Rồi sẽ tới ngày gió đổi chiều
Trái đất tiếp tục quay
Một trong hai đứa sẽ có một ngày tồi tệ.
Một câu nói nào đó sẽ bị hiểu sai.
Một sự khác biệt lớn lao nào đó sẽ lộ ra.
Một vết nứt nhỏ xuất hiện giữa hai hệ thần kinh vốn unique và vô thường.
Thành thật mà nói
Tui welcome ngày đó tới.
Vì đó mới là lúc recommendation algorithm hết nhiệm vụ.
MLL cũng hết nhiệm vụ.
Mà mối quan hệ thực thụ giữa người - người bắt đầu.
Vì tình bạn,
Cũng như tình yêu
Không được tạo ra bởi sự giống nhau
Giữa những người cùng bộ lạc, cùng quốc tịch, cùng ngôn ngũ.
Nó được tạo ra bởi việc hai người vẫn tiếp tục băng qua công viên
Sau khi vượt qua nỗi đau và cú sốc rằng "tụi mình vô thường, khác biệt".
Comments