Cái đang mang mình đi
Hôm nay tui học cách đưa một cái ống nhỏ vào bàng quang.
Người nằm trước mặt tui không phải người thật.
Cô ấy bằng nhựa, không đau, không xấu hổ, và có lẽ là bệnh nhân dễ tính nhất tui từng gặp.
Tui đeo găng tay.
Cầm catheter.
Làm từng bước theo thứ tự.
Rồi ngẩng lên cười với người chụp hình như thể đây là một hoạt động hoàn toàn bình thường của một buổi sáng thứ năm.
Tui bắt đầu học nghề điều dưỡng ở một độ tuổi mà cơ thể không còn là một thứ hoàn toàn im lặng nữa.
Có lẽ điều đó lại hay.
Nếu học những thứ này lúc hai mươi tuổi
Có thể tui chỉ ghi nhớ tên các cơ quan để làm bài thi.
Bây giờ tui vẫn phải nhớ để làm bài thi, nhưng thỉnh thoảng còn nghĩ:
Một ngày nào đó, có thể cơ thể mình cũng cần một người đeo đôi găng tay xanh như thế này chăm sóc.
Ý nghĩ ấy không làm tui buồn.
Nó chỉ khiến cơ thể trở nên thật hơn.
Những bộ phận cơ thể mà ngoài đời người ta dành rất nhiều công sức để che đi
Khi vào lớp học lại có tên, có chức năng và có quy trình chăm sóc.
Tụi tui đeo găng.
Học từng bước.
Rồi đến giờ nghỉ thì đi uống café.
Cơ thể bỗng trở nên rất bình thường.
Có lẽ đó cũng là một phần của việc chăm sóc một người: làm cho họ cảm thấy rằng ngay cả khi cơ thể không còn hoạt động theo cách họ mong muốn, nó vẫn không trở thành một điều đáng xấu hổ.
Và học về những lúc cơ thể không còn hoạt động như mình muốn cũng khiến tui nhìn khác đi những ngày nó vẫn hoạt động bình thường.
Một ngày mình tự thức dậy.
Tự bước xuống cầu thang.
Tự đi vệ sinh.
Tự pha trà.
Đi đâu đó mà gần như chẳng phải nghĩ gì về cái cơ thể đang đưa mình đi.
Chẳng có gì đáng để kể.
Có lẽ đó chính là điều đáng để kể.
Sức khỏe có lẽ không phải một dự án để mình trở thành phiên bản hoàn hảo nhất của bản thân.
Sức khỏe tốt không nhất thiết làm cuộc đời mình lớn hơn.
Có khi nó chỉ làm cho cơ thể đủ yên để mình còn chú ý đến những thứ khác ngoài cơ thể.
Trong tấm hình, tui đang cười.
Trước mặt là một cơ thể bằng nhựa.
Nó sẽ không già. Không bệnh. Không sợ.
Sau giờ học, người ta có thể lau sạch nó, cất vào một góc phòng, và sáng hôm sau nó vẫn y nguyên.
Còn người đang đứng cạnh nó thì không.
Ngày mai cơ thể ấy sẽ già hơn hôm nay một ngày.
Tui thấy như vậy cũng được.
Ngày mai tui sẽ lại mang nó đến lớp.
Cho nó ngồi xuống một cái ghế.
Đeo đôi găng tay xanh.
Và học thêm một chút về cách chăm sóc những cơ thể khác.
Trong lúc đó, tui cũng đang học cách chăm sóc cái đang mang mình đi.
==============
Viết từ Phần Lan
Một nơi hôm nay hai chân vẫn đưa tui đi được,
và thức ăn hàng ngày vẫn là niềm vui và thuốc dinh dưỡng
mỗi lần nuốt vẫn là một việc cơ thể tự biết làm.
Thỉnh thoảng có một câu chuyện mới.
Một bức thư mới.
Và vài điều rất bình thường mà đến một ngày tui mới nhận ra là đáng để kể.
Nếu muốn nhận những bức thư đó, mời bạn:

Thân này chỉ là điểm dừng tạm bợ ghép từ 28 yếu tố vật lý, duy trì nhờ dinh dưỡng mỗi ngày và sự vận hành của ý nghĩ. Chưa từng có cái "tôi" cố định nào ở đây, chỉ là một dòng biến đổi liên tục theo điều kiện. Hãy chăm sóc cơ thể bằng thái độ tử tế, lành mạnh nhưng không chiếm hữu; hiểu rõ bản chất tự nhiên ấy, lòng sẽ tự tại buông xuống mọi âu lo giữa cuộc đời đổi thay.
ReplyDelete🙏🙏🙏
DeleteCho dù cái bạn bằng nhựa hay cái bạn đang bước đi, thay đổi, suy nghĩ mỗi ngày thì cũng có chung một kết thúc là cát bụi phù du😊 tuỳ mốc thời gian mà thế gian hạn hẹp này qui định…
ReplyDeleteHihi… Cơ mà được làm người để biết viết nên những yêu thương sâu sắc này, biết được trí tuệ, và giúp bao người khắc chẳng phải là quá trân quý hay sao. Chúc cô y tá đặc biệt này luôn làm những trái tim của những người mình chăm sóc nở hoa thơm🥰💐❤️