Đến lượt người chăm sóc được chăm sóc
Người vẫn thường bắt chuyến tram lúc 6 giờ sáng
để đến nấu cho tui ăn
Hôm nay ngồi trước một mâm thức ăn
Do người khác nấu.
Tui nhìn bức hình
mà thấy trong lòng mình
có nhiều thứ cùng lúc thức dậy.
Bởi những người thường chăm sóc người khác
dễ khiến ta quên mất
rằng họ cũng có một cái bụng biết đói,
một buổi sáng biết mệt,
và một khoảng trống trước mặt.
thỉnh thoảng cũng mong được ai đó
đặt xuống một mâm thức ăn đầy.
Trong hình em gửi
Có một tô cháo
một cái bánh bao mềm mịn như bông
một trái ớt đỏ mọng đúng sở thích của em
và một ly nước đã uống một phần.
Trên bàn, người ta phát cho em
một mảnh giấy nghiêm trang,
dặn phải quán chiếu xem
bao nhiêu công sức đã làm nên bữa ăn này,
đức hạnh của mình có đủ dày
để xứng đáng nuốt chỗ calo này vào bụng hay không
rồi còn phải từ bỏ tham lam, sân hận, vô minh
và xem tô cháo rắc đầy tiêu kia
như một liều thuốc chữa bệnh, nuôi dưỡng cho thân.
Đọc đến đó
tui thấy hơi nhột dạ.
Bởi mỗi sáng, khi thức ăn được dọn đầy bàn,
cái dạ dày lúc 8 giờ của tui
chẳng biết tụng kinh.
Nó cũng không biết quản chiếu.
Nó chỉ biết rằng đồ ăn đã tới,
bụng đang đói,
và nếu không ăn ngay
thì cháo sẽ nguội.
Thế là tui cắm mặt ăn,
ít khi nói một lời biết ơn nào sâu sắc.
Thậm chí nhiều hôm
còn ăn với vẻ đương nhiên
của một người tin rằng
trên đời này, thức ăn tự mọc ra trên bàn
vào đúng 8 giờ sáng.
Nhưng hôm nay,
sau khi bụng tui ở nơi cách em 140km
cũng đã đầy một tô cháo nấm,
cùng một ly đậu xanh say mịn thành sinh tố
tui thấy lòng biết ơn của mình
đi một vòng rất xa
rồi quay trở lại.
Tui biết ơn người đã nấu bữa ăn hôm nay
cho người vẫn thường nấu ăn cho tui.
Và mặc cho những lời quán tưởng cao siêu,
sự thật trần tụi mà đáng têu nhất
có phải chăng là thế này
Những người quen chăm sóc cả thiên hạ
rốt cuộc cũng có những ngày
ngồi yên để người khác chăm sóc mình.
Thay vì cứu rỗi nhân loại,
thỉnh thoảng việc thiêng liêng duy nhất
mà họ cần làm
chỉ là cắm cúi ăn hết tô cháo,
uống sạch ly sinh tố
không từ chối
không áy náy
không xấu hổ
và nhất là không phải xin lỗi bất kỳ ai
vì cái tội mình cũng đang đói.
Tui cũng biết ơn chuyến tram lúc 6 giờ sáng,
vì bấy lâu nay nó đã âm thần chở
một người có cái bụng biết đói
đến chăm sóc
một người khác cũng biết đói.
=========
Viết từ Tampere,
vừa ăn xong một tô cháo,
nhìn tô cháo của một người khác ở Turku,
và cuối cùng nhớ ra lời cảm ơn.
—Một người đang được chăm sóc,
và đang học cách chăm sóc.

Chị quên biết ơn chiếc đồng hồ báo thức vào lúc 5g30 sáng nữa ẹ :)
ReplyDelete