Trầm cảm

Chị muốn tôi chiến đấu vì mạng sống của mình, phải không?

Chị thấy cách đầu óc tôi hoạt động, nhanh, sắc bén, không bao giờ ngừng nghỉ, luôn đi trước câu hỏi vài bước. 

Chị nghĩ tôi mạnh mẽ, phải không?

Nhưng nói tôi nghe đi, làm sao để chiến đấu khi thứ đang kéo tôi xuống không phải là thứ có thể nhìn thấy?

Chị thủ thỉ bảo tôi rồi sẽ ổn thôi. Rằng đây chỉ là một giai đoạn. Rằng tôi lúc nào chẳng như thế này, tách biệt, thất thường, lạc lõng trôi giữa những ý nghĩ như bước qua từng viên đá trên mặt nước trơn trượt. 

Nhưng chị không thấy được sự khác biệt. 

Chị không thấy được cơ thể tôi nặng nề thế nào mỗi sáng.

Chị không thấy cách tôi phải tự nhấc chân ra khỏi giường, nhắc mình ăn, nhắc mình giả vờ như tôi vẫn còn đang sống. 

Chị không thấy thế giới đã chậm lại ra sao. Không còn những cơn sóng thần ý tưởng, không còn sự phấn khích khi trí óc nhảy vọt về phía trước. Giờ chỉ còn mặt biển phẳng lặng, đặc quánh, kéo tôi chìm xuống từng chút một.

Chị không thấy tôi đã chiến đấu sao? Tôi thức dậy. Tôi di chuyển. Tôi nói với nhịp điệu phù hợp. Tôi cười đúng lúc cần cười. Tôi pha trà. Tôi bật nhạc. 

Tôi nhảy. Đột nhiên, cơ thể tôi nhớ ra cảm giác bắt theo nhịp điệu bên ngoài. Mặt đất dưới chân tôi lại trở về là một nơi vững chắc. 

Tôi hát, và trong thoáng chốc, giọng nói này tràn ra từ lồng ngực, vang lên như thể tôi chưa bao giờ yêu cuộc sống này đến thế. 

Tôi vẽ, cho chính những câu chuyện mình viết. Và những đường nét trải ra như một chút ánh sáng đủ để hạt mầm chữa lành nảy lên. 

Có những giây, có lẽ là cả phút chứ, tôi tin rằng mọi thứ đã qua, rằng tôi đã bước ra khỏi vực thẳm. 

Nhưng trầm cảm kiên nhẫn lắm!

Nó chờ.

Nó đứng ngay ngoài cửa. 

Nó chờ đến khoảng lặng sau khi điệu nhạc tắt, trong giây phút hơi thở tôi chùng xuống, nhịp tim chậm lại, và thế giới vừa mới rực sáng, bỗng lụi tàn, mờ đi, rồi vụt tắt. 

Nó không ập đến như cơn sóng. Nó rỉ vào từng kẽ hở, từng chút một. Không nhanh, không ồn ào, chỉ là một sự tan rã chậm rãi. Cơ thể tôi lại nặng nề, trì trệ. Ánh sáng trong phòng đổi màu, trở nên xám xịt, mờ mịt, đè lên tôi như hàng trăm bàn tay vô hình. 

Buổi sáng lại đến. Mặt trời len qua khe rèm, bụi lơ lửng trong ánh sáng, nhưng nó không ấm. Ánh sáng không có cách nào chạm đến bàn tay tôi. 

Điều không thể chịu đựng được là tôi mang trong mình nỗi sợ rằng không có lối thoát. Không phải trong một ngày, một giờ, một tháng, thậm chí có thể là cả một năm! 

Chị muốn tôi chiến đấu vì mạng sống của mình. Nhưng nếu tôi thậm chí không còn cảm giác đó là mạng sống của mình nữa thì sao?

Tôi quên mất từ ngữ ngay giữa câu nói. Tôi quên mất tại sao mình bước vào một căn phòng. 

Tôi quên mất cảm giác muốn một điều gì đó. 

Tôi lết qua một ngày như một lòng trứng trắng lỏng. 

Chị nói tôi vẫn còn ở đây. Rằng tôi vẫn đang chuyển động theo một nhịp điệu riêng mà thế giới này không thèm đếm. Nhưng nếu tôi vẫn còn ở đây, tại sao tôi cảm thấy mình đang tan biến?

Chị muốn tôi chiến đấu vì mạng sống của mình. Chị nhìn tôi trong gương và tin rằng tôi có thể làm được. 

Có lẽ chị nói đúng.

Có lẽ, tôi sẽ bước thêm một bước nữa. 

Có lẽ, tôi sẽ cầm bút lên, dù chỉ để viết một chữ, vẽ một vệt ngắn. 

Có lẽ, tôi sẽ uống hết ly trà của mình trước khi nó nguội lạnh.

Có lẽ tôi sẽ quay lại, không phải để chiến thắng, không phải để thua.

Vì, ngay cả khi tôi không cảm thấy nó, sự sống vẫn đang tiếp diễn.

Và ở đâu đó, bên dưới lớp sương mù nặng nề này, 

...sự tự chữa lành vẫn kiên nhẫn đợi tôi.







Comments

Popular posts from this blog

"Anh suýt chết"

Selkokieli, ngôn ngữ đơn giản cho nghề chăm sóc.

Đứng đủ gần