Chiếc muỗng gỗ
Ngày xưa, có một vùng đất về phía nam, nơi mọi thứ đều rất… mạnh.
Gió không thổi nhẹ như gió mùa hè ở Tampere, mà vù vù như muốn cuốn bay tất cả
Ánh đèn không chỉ sáng, mà lấp lánh như hàng triệu ngôi sao bị giữ lại dưới mặt đất.
Âm thanh không chỉ vang lên.
Nó chạm vào da, vào tim, thấm vào cảm xúc.
Ngay cả hơi trà cũng biết bay.
Nó bay lên thành những nốt nhạc trắng nhỏ xíu, nhảy một vũ điệu mỏng manh rồi tan biến trước khi kịp chạm đến trần nhà.
Ở vùng đất ấy, Purple đang sinh sống.
Purple cảm nhận mọi thứ rất sâu.
Khi ai đó nói, anh nghe cả lời nói lẫn khoảng lặng giữa hai câu.
Khi ai đó buồn, anh thấy nỗi buồn ấy như một màu sắc lan ra trong không khí.
Khi ánh sáng đổi màu, anh cảm thấy như cả thế giới đang thay áo.
Có những ngày, điều đó thật kỳ diệu.
Nhưng cũng có những ngày… mọi thứ trở nên quá nhiều!
Vì thế, Purple yêu những thứ đơn giản, êm dịu và chắc chắn.
Anh thích những viên đá với đủ hình thù.
Chúng thật ổn định và dễ đoán.
Và anh đặc biệt bị thu hút bởi… muỗng.
Muỗng không bất ngờ.
Muỗng không thay đổi ý định.
Muỗng biết nằm ngoan chờ đợi.
Và muỗng rất có ích.
Rất xa đó, về phía bắc, là một vùng đất khác.
Ở đó, mọi người di chuyển nhẹ như gió mùa hè ở Tampere.
Họ có thể nói chuyện, cười đùa, đổi trò chơi trong tích tắc.
Họ nhanh
Và khó đoán trước.
Suy nghĩ của họ trôi như một dòng sông rộng, uốn lượn tự nhiên, không mắc kẹt vào đâu quá lâu.
Ở vùng đất ấy, Blue đang sinh sống.
Blue là cô gái có tinh thần đam mê du lịch và ẩm thực nghiêm túc.
Khi chọn dụng cụ ăn uống đem theo chuyến đi, cô không chọn đại khái, mà dành hẳn một tháng để thống kê. Mỗi ngày, cô ghi chép tỉ mỉ: món cô ăn bằng gì, cái nào tiện dụng nhất. Và kết quả không thể chối cãi: muỗng chiếm thế thượng phong.
Muỗng cho súp ấm. Muỗng cho yaourt mát. Muỗng cho kem ngọt. Còn lại? Cô toàn ăn bằng tay.
Thế là từ đó, cô luôn mang theo không chỉ một mà hai chiếc muỗng bên mình (cho chắc ăn), như một lá bùa hộ mệnh của hạnh phúc và no đủ.
Rồi một ngày, cô gặp Purple. Họ gặp nhau ở ranh giới giữa ánh sáng lấp lánh và dòng sông chảy siết.
Purple luôn mang theo đôi mắt buồn. Một nỗi buồn sâu lắng như hòn đá nằm sâu dưới mặt hồ. Anh than thở rằng: "Blue biết không,” anh nói, “anh cảm thấy mình giống như một cái muỗng.”
Blue nhướng mày. “Một cái muỗng?”
“Ừ,” Purple gật đầu. “Người ta chỉ dùng anh khi họ cần. Họ cầm anh lên, múc lấy thứ gì đó ấm áp, ngọt ngào. Nhưng khi xong rồi, họ lại cất anh vào tủ, quên bẵng đi. Anh cứ ở đó, chờ đợi lần tiếp theo có người nhớ đến. Trong khi đó, mọi người cứ đi chơi với nhau mà không rủ anh theo”
Blue xoay xoay chiếc muỗng trong tay, suy nghĩ. “Có khi nào,” cô nói chậm rãi, “anh nhìn sai về cái muỗng không?”
Purple nhìn cô, ánh mắt chùng xuống. “Là sao?”
“Là thế này.”
Cô nhẹ nhàng gõ chiếc muỗng vào cánh tay anh. “Muỗng là thứ được lựa chọn".
"Muỗng mang đến nghi thức ấm no hạnh phúc cho một người ham ăn. Và vì người đó thật sự trân trọng một chiếc muỗng, họ giữ nó bên mình. Như Blue đây nè. Hì hì”
Purple im lặng.
Cả đời, anh vẫn nghĩ mình chỉ là một công cụ nhất thời, một thứ có thể thay thế và bị quên đi. Nhưng Blue, cô gái mang theo chiếc muỗng như một người bạn đường không thể rời xa, đã nhìn nó theo cách có giá trị lớn.
"Nè", Blue chìa một cái muỗng gỗ cho Purple, "Anh cũng cần một cái muỗng đấy, đúng lúc Blue có 2 cái, anh gặp may rồi". Blue đặt chiếc muỗng gỗ vào tay Purple.
Purple im lặng rất lâu.
Rồi, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm:
"Anh sẽ giữ nó cẩn thận."
Blue cười, nhấc cái muỗng của cô lên.
"Tốt. Giờ đi tìm kem cho Blue đi.
Chúng ta có muỗng thì phải biết thưởng thức kem chứ."
....Không hiểu sao, thế giới lúc đó bỗng bớt cô đơn hơn.
Blue và Purple dạo chơi cùng nhau trên nhiều đoạn đường.
Purple vẫn thích nhìn thật lâu vào những vân gỗ trên chiếc muỗng.
Blue vẫn thích nói về những món ăn ngon lành và những vùng đất mới với sự tò mò bất tận.
Họ nhận ra rằng:
Thế giới của họ vẫn khác nhau,
và họ cũng chẳng cần phải trở nên giống hệt nhau để cười cùng nhau.
Trong sự khác biệt ấy, họ cảm thấy an toàn hơn.
Không phải vì họ sẽ tìm cách giống nhau.
Mà vì họ không còn sợ sự khác nhau nữa.
Chiếc muỗng gỗ giờ đây không chỉ để múc kem, mà trở thành một kỷ niệm,
rằng trong một khoảnh khắc họ đã thật sự nhìn thấy nhau,
rằng hai thế giới có thể ở cạnh nhau mà không cần phải cố gắng đạt được điều gì.
Sweet dream...
Câu chuyện về chiếc muỗng gỗ không kết thúc ở đây
Một phần khác của nó nằm ở đây.



Comments
Post a Comment