Họ đã không còn đeo nhẫn cưới
Họ đã không còn đeo nhẫn cưới. Hơn mười năm nay.
Người ngoài thì nghĩ đó là dấu hiệu của tình yêu phai nhạt. Nhưng thật ra vào ngày đó… họ đã hiểu thêm một chút về "vô ngã": rằng không có cái “tôi” hay “anh” hay “em” nào thật sự tồn tại mãi mãi để giữ lấy cái nhẫn mà đeo. Không có hình thức nào trường tồn đủ để ràng buộc những thực thể luôn thay đổi.
Rồi họ cùng nhận ra: đeo nhẫn hay không thì ngày nào họ cũng chơi vài ván cờ vua với nhau tới một sống một còn, rồi cười vang khi phân thắng bại. Ngày nào anh cũng kiểm tra mọi thứ trong nhà đã đủ thoải mái cho chị sử dụng và chị vẫn lấy quần áo đẹp nhất của anh làm đồ ngủ.
Họ sống bên cạnh nhau tự do như hai người độc thân vui tính, không ai nắm giữ ai, không ai trói buộc ai. Không ai can thiệp vào sự lựa chọn của ai trừ khi được hỏi.
Họ nắm tay nhau khi một trong hai đối diện với sự đổ vỡ của vô thường, với nỗi chia lìa từ những gì từng ngỡ là nguyên vẹn. Anh chăm sóc thể chất và tinh thần cho chị khi chị là một con tàu ma, trôi dạt trong vệt nước mặn chát của sự trống rỗng tâm hồn, kim la bàn thì quay cuồng chỉ khắp nơi mà chẳng đi về đâu.
Cuộc đời này khổ!
Nguồn gốc khổ đau khi ta bám víu vào ý niệm "mọi thứ là vĩnh viễn". Khi tin rằng có một cái "tôi" chà bá, thì bất cứ sự thay đổi, mất mát, hay phủ nhận nào cũng gây ra đau đớn.
Trong nhận thức ấy, họ đã sống bên nhau, mỗi người cầm một ngọn đèn, soi con đường của chính mình thoát khỏi vòng lặp của bám víu vào ảo tưởng.
Điều kỳ diệu là, họ vẫn luôn nhận ra, dù đi trên con đường của riêng mình, họ lại luôn đồng hành bên nhau, đi về một hướng.
Chị không nhìn vào máy ảnh.
Vì khoảnh khắc này không sinh ra để được ghi nhớ hay dính mắc vào.
Nó sinh ra để sống.
Không có gì mãi mãi.
Chỉ có những buổi sáng như thế này, họ được bao quanh bởi vỏ sầu riêng gai nhọn nhưng múi thơm mềm, và hai người đã nói hết những gì cần nói… rồi ngồi bên nhau cười tới rụng răng, rụng lợi!
Kết nối cùng Xanh Cam Tím:
Để không bỏ lỡ những bài viết mới, mời bạn:

Comments
Post a Comment