Nhà thương
Về chữ l'hôpital.
Tui không rõ chính xác khi nào người ta bắt đầu gọi nó là "bệnh viện".
Trong tiếng Pháp, từ này gọi là "L'hôpital", bắt nguồn từ tiếng latinh "hospes": nghĩa là khách, là người được đón tiếp với lòng tử tế.
Thật vi dịu mà cũng thật đúng!!!
Thuở ban đầu (thời trung cổ), l'hôpital không phải là chốn của bệnh tật, mà là chốn của chăm sóc. Một mái nhà phản ánh tinh thần đón nhận người khác với sự hiếu khách (Hospitality), và cũng là nơi thực hành lòng bác ái và tình thương, chứ không đơn thuần là y học.
Một nơi người ta có thể nói với nhau:
“Cứ ở lại nghỉ ngơi đi. Bao lâu cũng được. Chúng tôi sẽ chăm lo cho bạn.”
Người Việt mình xưa kia dịch lại là “nhà thương.”
Một ngôi nhà. Của tình thương.
Không hẳn là nơi có cây đũa thần. Nhưng là nơi không ai bị bỏ rơi trong nỗi đau thể chất và tinh thần của mình.
Rồi một lúc nào đó, tên gọi ấy bị thay thế. Bệnh viện.
Một từ sạch sẽ, lạnh ngắt và xôi thịt. Một cái viện của bệnh tật.
Người ta không còn bước vào đó với hy vọng hay trong hình hài "người".
Chỉ bước vào vì không còn lựa chọn hoặc đã "quá trễ" rồi!
Tui kể với rất nhiều bạn bè đến thăm tui về nghề nghiệp tiếp theo của mình. Ai cũng ủng hộ nơi mà tui sắp đến, kế hoạch mà tui dự định làm trong nhiều năm tới khi tui quay về nhà.
Chị Bình đã chia sẻ với tui hai chữ "Nhà Thương" như một lời gửi gắm. Một hạt giống nhẹ tênh như giọng Huế dịu dàng của chị, mà tui biết sẽ nảy mầm đâu đó trong chặng đường phía trước.
Tui sẽ không đến một nơi "chữa bệnh", người đến đó cũng chưa bệnh. Mà tui sẽ đến một nơi ai đó vẫn tin rằng lòng tốt là một liệu pháp, nơi mà rau củ quả tự trồng là thuốc quý mỗi ngày, vận động cơ thể liên tục là niềm vui, trong khi tâm trí thì tĩnh lặng yên bình, không vọng động.
Có thể đó là công việc tiếp theo của tui.
Cũng có thể là cuộc đời tiếp theo.
Nếu tui quên mất duyên cớ mình bắt đầu,
Chỉ cần nhắc lại hai chữ nhà thương.
Tui sẽ biết đường quay lại.
Quay về đúng con đường mà "cái biết" này từng chọn.

Comments
Post a Comment