Yếu thế
Khi ta đặt chân đến một nơi mà ngôn ngữ của mình bỗng trở nên vô dụng, ta mới hiểu thế nào là cảm giác yếu thế trong im lặng.
Không phải kiểu yếu thế mỏng manh dễ vỡ như trong phim ngôn tình, mà là cái kiểu khiến ta… biến mất khỏi hệ thống nhận diện của loài người.
Khi đến Paris, tiếng français của tui khá nên mức độ biến mất của tui chỉ tầm ẩn thân cấp 1, vẫn còn hiện nguyên hình khi gọi croissant, chỉ hơi mờ khi nói chuyện triết học.
Khi đến London, tiếng English của tui ở mức “gà mờ,” nên tui rơi vào trạng thái ẩn thân cấp 2, nghe được chữ đầu, mất chữ giữa, và đoán nhầm chữ cuối.
Còn bây giờ, ở Tampere, nơi tiếng suomi của tui sát đít zero, thì tui đã đạt tới đỉnh cao ẩn thân cấp 3: dạng linh hồn.
Tui đứng giữa đám đông, nghe người ta nói, hỏi, đáp, còn tui, chỉ có thể đoán.
Rồi tui thành con thỏ nghe sư tử tấu hài trong truyện ngụ ngôn diệc nam, cười trễ một ngày vì hệ thống xử lý ngôn ngữ nội địa còn đang ... cập nhật phiên bản.
Tất cả trải nghiệm thế này, rất thú vị, kích thích và đầy bài học.
Từ khi còn sống thời thanh xuân ở Pháp, tui đã nhận ra sự khuyết tật không chỉ nằm ở tay chân hay những gì thấy được. Mà còn nằm ở chỗ ta không thể chạm tới người khác bằng lời nói.
Khi cái đầu đầy chữ và trái tim đầy cảm xúc bị chặn ở cửa miệng, ta nhận ra mình chỉ có chức năng quan sát chứ không thể tham gia.
Tất nhiên, để sống sót và được nhìn thấy bằng mắt thường, tui đã bơi, bơi, và tiếp tục bơi, đến mức, phát triển kỹ năng fit in và people pleasing của mình đến hàng võ công tuyệt thế. Cái giá phải trả, là những lần tinh thần kiệt quệ phải trốn trong nhà vài tuần sạc pin, cắt đứt với loài người. Và, những mối quan hệ tưởng rằng quan trọng, tan như làn khói.
Khi sống và làm việc gần 20 năm qua ở quê hương, tui không còn rào cản ngôn ngữ. Ngược lại, cộng đồng xung quanh thường đánh giá cao kiến thức và tài năng của tui, nên họ tìm đến tui học hỏi, lắng nghe. Người kinh nghiệm hơn thì nâng đỡ và hỗ trợ.
Lẽ ra tui đã cảm thấy mình ở thế mạnh?
À khum, đâu phải vậy! Đó là một bài học khác. Một bài học mà bây giờ, đến sống ở vùng đất băng giá của Bắc Âu, tui lại tìm được câu trả lời trọn vẹn!
-------------
Đói bụng ngang, bữa khác nói tiếp!
Kết nối cùng Xanh Cam Tím:
Để không bỏ lỡ những bài viết mới, mời bạn:
Đăng ký nhận tin từ Xanh Cam Tím.
Cảm ơn bạn đã cùng trò chuyện.
Comments
Post a Comment