Cho sự ngốc nghếch một cơ hội

Được tạo cảm hứng từ chị, người đã dùng cả trái tim yêu thương, lãng mạn và trẻ thơ để chào đón và trò chuyện với em trên vùng đất mới! 

---------------

Đôi khi ta cảm thấy đau đớn, đau thật sự, vì cơ thể này dường như ko thuộc về mình. Chỉ một cú té bạch trên sàn tuyết trơn trượt, là đủ cho cánh tay trái của ta tê liệt một năm trời. Tóc ta đã điểm bạc, tuổi ta .. không nhớ nữa, hì hì, nhưng ta tự nhủ mình vẫn còn đi nhanh được để kịp về với các con, cho đến khi, cái chân phản bội ta, hay đôi giày bỏ rơi ta? Ta uỵnh xuống sàn. 

Rồi lại có những lúc ta thấy kinh hãi về chỗ hóa đơn cần thanh toán cứ dày lên, hay những lời trách móc của các con về sự loay hoay của mẹ, không kịp đáp ứng những nhu cầu đã quá khác biệt của chúng. Ta cảm thấy cần phải trưởng thành hơn nữa dù đã ngoài 50, nhưng ta không biết phải làm thế nào. Bởi vì, rất dễ, dễ kinh khủng khiếp, để trưởng thành thất bại. 

Vì tất cả chúng ta đều yêu thương một ai đó, và bất kỳ người nào yêu thương một ai đó đều có những đêm tuyệt vọng nằm thao thức, cố gắng tìm hiểu xem mình lấy đâu ra sức lực để tiếp tục làm người. Đôi khi nó khiến chúng ta làm những điều về sau tự thấy nực cười, tự chửi mình là ngu ngốc, nhưng lại cho cảm giác như là lối thoát duy nhất tại thời điểm ấy. 

Chúng ta cho sự ngốc nghếch ấy một vài lần cơ hội

Vì thật ra, ngoài việc đó, chúng ta còn biết làm gì khác?

Chúng ta đã thử thông minh rồi. Thử học thật giỏi, thử siêng năng bật ra khỏi giường, thử thành công từ hai bàn tay trắng, thử dùng bộ não thật logic, thử kế hoạch dài hạn, rồi cắt xuống ngắn hạn, thử thiền định, ứng dụng nhắc nhở hít thở, trị liệu tâm lý, và yoga. Chúng ta tự nhủ: "Lần này mình sẽ tỉnh táo. Lần này mình sẽ tha thứ hết. Lần này mình sẽ không nhảy xuống cầu."

Nhưng trái tim thì là một kẻ ngốc hoang dã. Nó không đọc hướng dẫn sử dụng. Nó chỉ... nhảy.

Vậy nên, chúng ta cho sự ngốc nghếch một cơ hội. Không phải vì chúng ta liều lĩnh, mà vì chúng ta đã mệt mỏi với việc phải quá thông minh mọi lúc mọi nơi. Thông minh không phải lúc nào cũng cứu được ta. Đôi khi, nó chỉ giữ ta cách xa người khác, đặc biệt, với người ta yêu thương. 

Ngốc nghếch là khi ta gọi điện, dù trước đó đã thề sẽ không gọi nữa. Là khi ta tha thứ cho ai đó, dù họ chưa từng xin lỗi. Là khi ta đi dạo với người quen bỗng hóa xa lạ mà ta vẫn còn yêu, trong im lặng. Là khi ta để cửa không khóa, lỡ ai đó quyết định quay về. Là khi ta bắt đầu lại, sau thất bại lần thứ 49.

Chúng ta nói sai, chọn sai, tin sai người, mua sai kích cỡ bịch rác, cầm nhầm cục sạc của người khác. Chúng ta hoảng loạn ở cửa sân bay tuyết rơi đầy trời, sau lưng ta là bốn đứa trẻ còn khờ dại, lúc khác chúng ta lỡ cười quá to, hoặc khóc ở cầu thang, và thức trắng đêm nhìn trần nhà. Và bằng một cách kỳ diệu nào đó, bản giao hưởng của những điều ngớ ngẩn ấy lại trở thành... cuộc đời mình.

Vậy nên, thế là, đành thôi, chúng ta cho sự ngốc nghếch một cơ hội lần chót (haha). Vì ở tận sâu bên dưới, ngốc nghếch thật ra chỉ là hy vọng... 

Cho đến khi, ta nhận ra, sự dán nhãn gọi tên: ngốc nghếch, thông minh, hy vọng, hạnh phúc, đau thương, đều là cùng một thứ. Nhìn cho kỹ, tất cả chúng là cái bóng của cái Tâm chưa chịu thấy Sự Thật. Bản chất Vô Thường của mọi thứ. Cái sai lầm hay hạnh phúc hôm qua cũng giống như chiếc lá mùa thu đang rụng, nó đã hoàn thành phận sự của mình rồi.

Mùa thu lá vàng tại Tampere Phần Lan - Xanh Cam Tím




Comments

Popular posts from this blog

"Anh suýt chết"

Selkokieli, ngôn ngữ đơn giản cho nghề chăm sóc.

Đứng đủ gần