Ngày Blue đưa muỗng gỗ đi du lịch

 Thế giới rộng hơn khi đi khám phá

Minh họa bởi Xanh Cam Tím

Chuyến tram đến muộn ba phút.

Điều rất hiếm khi xảy ra ở Phần Lan, đặc biệt ở Tampere, nơi đúng giờ là một tôn giáo. 


Blue ngồi cạnh cửa sổ, cầm một chiếc muỗng gỗ xoay xoay trong tay. 

Bên ngoài, mọi thứ đều yên tĩnh. Tuyết nằm trên những chiếc ghế bên bờ sông như những tấm chăn được gấp lại.


Người phụ nữ ngồi đối diện (hình như là bạn đồng hành) nhìn chiếc muỗng và hỏi:


“Định nấu ăn trên tàu hả Blue?”


“Không phải hôm nay,” Blue nói. “Hôm nay nó chỉ đang đi du lịch thôi.”


Người phụ nữ bật cười nhẹ.

“Muỗng mà cũng đi du lịch?”


Blue gật đầu.

“Có những thứ sinh ra để khuấy súp,” Blue nói. “Nhưng nếu cả đời chỉ ở trong nồi, nó sẽ nghĩ rằng thế giới chỉ có mùi cà rốt và khoai tây.”


Người phụ nữ im lặng một chút.


Chiếc tram bắt đầu lăn bánh chậm rãi.

Rồi dừng ở một trạm tên Tulli. 


Ở hàng ghế phía sau, một cậu bé đang dán mắt vào màn hình quảng cáo. Một ông lão đọc báo. Một sinh viên ngủ gật, balo đặt trên đùi.

Không ai để ý đến chiếc muỗng gỗ.


Nhưng Blue vẫn xoay nó giữa các ngón tay,

như thể nó là một món đồ chơi bằng lông mềm. 

Càng giữ trong tay, nhịp thở càng đều.


“Bạn biết không,” Blue nói tiếp, “có một câu chuyện về chiếc muỗng này.”


“Ồ?”


“Ngày xưa nó ở trong một căn bếp nhỏ. Ngày nào cũng khuấy cháo, khuấy súp, khuấy nước sốt. Nó nghĩ đó là cả thế giới. Đó là nhiệm vụ của nó.”


“Nghe có vẻ bình thường.”


“Đúng. Nhưng một ngày, một cơn gió thổi qua cửa sổ. Muỗng rơi xuống đất, lăn ra ngoài hiên.”


Người phụ nữ chống cằm nghe.


“Lúc đầu nó sợ lắm. Nó chưa từng thấy tuyết, chưa từng thấy đường phố, chưa từng thấy tram chạy qua.”


Chiếc tram lúc này lướt qua cây cầu trên sông Tammerkoski.

Nước chảy dưới lớp băng mỏng.


“Rồi sao nữa?” người phụ nữ hỏi.


“Rồi nó nhận ra,” Blue nói, “thế giới lớn hơn cái nồi rất nhiều. Và ở thế giới, muỗng không chỉ giúp ích bằng việc múc những điều ngọt ngào. Ngay cả khi nó không làm gì cả, nó vẫn xứng đáng được giữ lại bên mình. Bên cạnh Purple”.


“Nhưng muỗng vẫn phải quay về bếp mà.”


Blue mỉm cười.

“Đúng.”


“Thế chuyến du lịch có ích gì?”


Blue nhìn ra cửa sổ, nơi tuyết đang bay nhẹ và xoay tròn trong không gian.


“Sau khi nhìn thấy thế giới,” Blue nói, “khi quay lại khuấy súp… nó khuấy khác đi.”


Người phụ nữ nhíu mày.

“Khác thế nào?”


“Chậm hơn.”


“Nhẹ hơn.”


"Buông sợ hãi".


“Và nó biết rằng… dù đang ở trong nồi, vẫn có một thế giới rộng lớn khác bên ngoài cái nồi.”


Tram dừng ở trạm tiếp theo.


Một vài người xuống. Một vài người lên.


Chiếc muỗng gỗ vẫn nằm trong tay Blue, im lặng như thể nó cũng đang suy nghĩ.


Người phụ nữ nhìn nó một lúc rồi nói:


“Có lẽ con người cũng giống chiếc muỗng.”


Blue gật đầu.


“Đúng vậy.”


“Chúng ta nghĩ cuộc sống của mình chỉ là cái nồi trước mặt.”


“Cho đến khi… có một chuyến tram đến muộn ba phút.”


Bên ngoài, tuyết vẫn rơi rất chậm.


Và chiếc tram tiếp tục đi qua thành phố yên tĩnh ở một phương trời phía bắc.


Sweet dream...

Tram in Tampere in Winter - Xanh Cam Tím


Câu chuyện về chiếc muỗng gỗ bắt đầu từ đây và không kết thúc ở đây

Comments

Popular posts from this blog

"Anh suýt chết"

Selkokieli, ngôn ngữ đơn giản cho nghề chăm sóc.

Đứng đủ gần