Quy luật của mặt trời
Sau ngày đông chí 21/12 (cái ngày mà đêm dài nhất trong năm), thì mỗi ngày trôi qua sau đó, ở Bắc Âu, mặt trời bắt đầu quay lại với thái độ rất chăm chỉ: sớm hơn từ 1 đến 2 phút, có hôm nổi hứng, hào phóng dậy sớm hẳn 3 phút so với hôm trước, rồi lặn trễ thêm 2-3 phút, trao tặng màu cam cam phơn phớt lên mọi sinh vật với tình thương yêu vô điều kiện. Mặt trời không hỏi tui đã sống đàng hoàng chưa rồi mới mọc. Và không khí trong lành này không yêu cầu tui bớt thất thường trước khi cho tui thở.
Niềm vui buổi sáng của tui vì thế trở nên nhỏ nhặt: vừa tỉnh dậy, chưa kịp đánh răng rửa mặt, đã mở app thời tiết ra xem hôm nay mặt trời chịu xuất hiện sớm hơn hôm qua bao nhiêu phút, như thể đang theo dõi một đứa trẻ tập đi, mà mỗi bước tiến bé tí xíu cũng đủ để cả nhà vỗ tay làm loạn.
Những thay đổi nhỏ đến mức nếu không cố tình để ý, tui sẽ than thở rằng đời tui chẳng có gì đang xảy ra cả. Nhưng vì nó diễn ra mỗi ngày, đều đặn và bền bỉ, nên "cái biết" dần hình thành rõ nét. Tui biết rằng cuối tháng này, trên con đường quen thuộc, vào cái giờ quen thuộc mà tui lết ra đường, ánh hừng đông sẽ quay lại như một người bạn cũ mà tui mong nhớ.
Màn đêm (người bạn mới mà tui cũng quen dần cách chung sống) sẽ lùi lại, không phải vì nó muốn thế, mà vì đó là bản chất của nó. Mọi thứ chỉ đơn giản là sinh rồi diệt, đến rồi đi. Sự luân phiên này, không vì ai mà đến, không có sự ưu ái dành riêng cho bất kỳ nỗi đau hay niềm vui nào của con người, cứ diễn ra trước mắt ta mỗi sáng, nếu ta chịu mở mắt ra mà nhìn.
Ánh sáng sẽ quay lại, dù ta có hy vọng hay không. Bóng tối sẽ rút lui, dù ta có sẵn sàng tạm biệt hay chưa.

Comments
Post a Comment