Chương 1: Thân bệnh (Tập 1)
CHƯƠNG 1: THÂN BỆNH
TẬP 1: Ca mổ tuyến giáp
Ngày 16.12.2022, tui tỉnh dậy trong phòng hồi sức sau ca mổ ung thư tuyến giáp.
Hai mắt lòe nhòe, nhưng tai thì nghe rất rõ âm thanh xung quanh: dụng cụ y tế va vào nhau, tiếng bíp bíp của máy móc, đâu đó có cả tiếng trẻ sơ sinh khóc. Đầu óc tui nhảy số loạn xạ: Ủa, mình đi mổ hay mình đi đẻ??!! Tui cố nhúc nhích nhưng toàn thân đơ như sáp, kể cả cằm và cơ mặt. What, mình bị liệt rồi hả???
Tui đảo mắt tìm kiếm một cái gì đó để bám vào thực tại, thì thấy cái đồng hồ trên tường. 6h30. Chiều hay sáng? Rối như canh hẹ. Nhưng khoan...chắc là chiều, vì đâu có ai mới mổ xong mà ngủ xuyên hai ngày được. Như vậy, ca mổ và thời gian hôn mê kéo dài tổng cộng 6 tiếng. Trong lúc đầu óc tui cứ what and why tán loạn, y tá nhận ra tui đã tỉnh và thông báo sẽ đưa tui ra phòng bệnh.
Tui hồi ộp. Không phải vì đau hay sợ, mà vì tui biết một bản án đang chờ đợi phía trước.
Anh đầu trọc đứng đó, bên ngoài phòng hồi sức. Giọng nói quen thuộc của anh vang lên, kèm theo nụ cười tươi, nhìn xuống khuôn mặt đang sưng húp như cái bánh nướng của tui, nhẹ nhàng nói:
"Kịch bản số 2! Em còn giữ được một miếng tuyến giáp bên phải. Toàn bộ khối u đã cắt bỏ rồi, em có thể yên tâm. Không cần xạ trị đâu. Nếu em phục hồi tốt, chúng ta sẽ kịp ra viện để đón Giáng sinh."
Nước mắt tui chảy dài, và bàn tay của anh đã nhẹ nhàng lau nó cho tui.
Cơn Đau & Sự Hiện Diện
Sau khi vào phòng bệnh, một y tá đến thông báo rằng thuốc tê sẽ tan hết, họ sẽ truyền thuốc giảm đau cho tui và cần chồng tui ký giấy. Anh nhìn tui và hỏi:
"Sao em, không dùng thuốc giảm đau chứ?"
Tui giơ ngón tay làm dấu OK, như một kẻ nghiện thử thách xàm xí!
Cô y tá nhấn mạnh tác hại của quyết định này:
"Khi thuốc tê tan hết, cơn đau sẽ ê ẩm lắm, chị khó mà chợp mắt nổi. Với sức chị bây giờ thì e là không dễ đâu".
Tui biết chứ. Khi sanh Elsa, tui cũng đã chọn sanh thường và không gây tê màng cứng. Tui đã trải qua hối hận khi cơn đau vượt quá sức chịu đựng, mà too late để gây tê lúc đó. Huhu. Elsa thương tui đủ nhiều nên ẻm chào đời nhanh chóng khi mẹ ẻm sắp ngủm tới nơi, thế là tui vượt qua được như một phép màu!
Tui luôn hạn chế dùng thuốc trong mọi hoàn cảnh (trừ khi anh đầu trọc trưng bằng dược sĩ ra và khuyên dùng).
Từ chối thuốc vừa giảm hại cho cơ thể, vừa giúp tui cảm nhận trọn vẹn nỗi đau—đối diện với nó, biết rõ từng biến chuyển trong cơ thể và tinh thần mình. Cái hiểu ấy không chỉ giúp tui ý thức sâu sắc hơn về sự sống qua các giác quan mà còn cảm nhận rõ ràng sự tái sinh sau mỗi cơn đau. Tui chưa bao giờ né tránh trải nghiệm ấy. Nên.. tui chơi!!
Thế là, đêm hôm đó, tui thức trắng. Cơn đau, tui tự chịu. Anh ở đó, bên cạnh tui. Không làm gì cả, chỉ hiện diện và đồng hành. Khi mất hiện diện, ảnh ngáy vang như sấm.
Vì lý do gấp rút và vài tình huống khác, ca mổ của tui diễn ra ở Hà Nội. Không gia đình, không bạn bè, chỉ có chồng tui là người thân duy nhất bên cạnh. Sau mổ, đại gia đình thất lạc từ lâu của má UM, mới gặp lại chỉ một tháng trước ngày tui mổ, ở Thái Bình đã đến Hà Nội thăm tui. Và một vài người bạn rất thân đã sắp xếp bác sĩ, phòng bệnh, gửi quà, đủ thứ đến bệnh viện! Xin cảm ơn gia đình Thái Bình và các bạn.
Cứ vậy, giáng sinh năm 2022, tui nằm suốt trong một căn nhà gỗ ở làng cổ Đường Lâm, do anh thuê để tui dưỡng bệnh. Không khí trong lành, không gian tĩnh lặng, căn nhà gỗ màu nâu với bức tường gạch nung, nắng ấm tới sân cho tui tắm nắng mỗi ngày, cửa sổ đủ to nhìn thấy một khoảng trời, đèn vàng êm dịu mắt, hoa trắng trong vườn — tất cả đều đúng kiểu tui thích.
Ca mổ gây tổn thương dây thanh quản, nên tui mất giọng nói khoảng 6 tháng. Trừ việc đó ra, tui phục hồi nhanh về mọi mặt. Tâm trí đặc biệt tỉnh táo. Nghỉ dưỡng chưa bao giờ là nghỉ ngơi, tui có quá nhiều thời gian để âm mưu một kế hoạch thay đổi cuộc đời!
Điều đầu tiên tui làm khi có thể ngồi dậy và gõ máy tính?
Tui viết đơn xin nghỉ việc.
Nhưng mà... công ty là của tui. Vậy đơn này gửi cho ai?
Tui đã viết nó với người nhận là chính mình, để nói lời tạm biệt.
(Còn tiếp)

Comments
Post a Comment