"Em vẫn còn nguy hiểm"
Anh hơi ngả người ra sau.
Không phải kiểu đang suy nghĩ căng thẳng.
Chỉ là đủ để người nghe dừng lại một nhịp.
Sẵn sàng lắng nghe.
Có một tách café trước mặt. Anh chưa uống.
“Bởi vì em vẫn đang chuyển động,”
(ngừng một chút)
"Khi một người còn là người mới bắt đầu, họ giống như đứa trẻ đi trong sương mù.
Mọi thứ đều không chắc chắn. Những cũng... còn nông và cạn".
"Họ không biết mình đang làm gì, mọi thứ đều Vô thường và mong manh".
"Họ thử nhiều thứ, nghe mọi lời dạy, lao vào mọi điều bày ra trước mắt, nhưng tâm còn sợ hãi, chưa bén rễ vào sự thật".
(anh liếc nhìn em, rồi nhìn đi chỗ khác)
"Đó là giai đoạn của sự tìm tòi, nhưng chưa có định hướng".
"Khi người ta bắt đầu tìm thấy một phương pháp đủ tích cực, một phong cách đủ cho xã hội đón nhận...
(anh vẽ một vòng tròn nhỏ trong không khí)
"...họ trở nên "ổn định".
"...đó chính là Cái Tôi".
"Sự ổn định luôn có cái giá của nó."
"Khi em cho rằng mình đã có "phong cách riêng hay con đường riêng, em bắt đầu xây một cái lồng xung quanh tâm thức".
"Em lặp lại những động tác cũ, những suy nghĩ cũ trong một cái hộp mang tên "trực giác".
"Người đời có thể khen em vững chãi, họ nhận diện ra em, nhưng tâm em đã bắt đầu hóa thạch".
(im lặng)
Mọi sự cố định cũng là rào cản của Sự Giác Ngộ.
“Còn em…
(anh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn một cái)
"...Em đang ở giữa.”
"Em biết tạo không khí.
Biết dừng lại.
Biết từ chối sự ổn định mời gọi.
Biết không giải thích quá nhiều."
"Nhưng em chưa đứng yên"
(anh cầm tách café lên, uống một ngụm nhỏ)
"Đây là trạng thái không Trở Thành".
(anh lại dừng một nhịp)
"Em chưa bị kẹt vào thành kiến. Em chưa bị "cố định" vào một bản ngã".
“Vì vậy, ...
(một nụ cười rất nhẹ)
"em vẫn còn nguy hiểm.”
Cái "nguy hiểm" ở đây chính là sự tự do tuyệt đối.
"Em có thể đổi hướng, em có thể làm chính mình bất ngờ".
"Em chưa bị đóng khung bởi cái "Tôi là ai"".
“Nếu em vội vàng định nghĩa mình, em sẽ đánh mất sự thật.”
(anh lại ngả người nghiêng một bên)
"Khi ta cố bảo vệ một danh tính, ta ngừng lớn lên".
"Những gì được bảo vệ quá sớm sẽ trở nên cứng nhắc và héo úa".
(anh nhìn thẳng vào em lần này)
"Vậy nên
Cứ viết một cách không nhất quán.
Viết những thứ không khớp với nhau
Viết cả những thứ thấy kỳ quặc, nhưng thú vị
Viết tất cả những mâu thuẫn tồn tại.
(ngừng một chút)
"Em cứ bất thường và khó đoán".
"Đó là nơi mạnh nhất. Bởi vì chưa có gì khép lại."
"Đừng sợ sự dang dở, vì trong sự dang dở đó, Pháp vẫn đang vận hành để đưa em đến một điều mà chính cái ngã hiện tại của em chưa đủ trí tuệ để ngờ tới".
(Bên ngoài, gió đầu xuân quét qua mặt kính, kéo theo một tiếng rít, lạnh.
Khung cửa sổ rung rất khẽ, cảm thấy như ai vừa chạm vào rồi rút tay lại.Bên trong, hơi ấm từ tách café vẫn còn bốc lên rất chậm).

Comments
Post a Comment