Áo đỏ, Áo xanh
Tui nhận bằng tiến sĩ đầu tiên của mình vào năm 28 tuổi.
Tui vẫn nhớ cảm giác khi đứng trên sân khấu ấy,
Trong bộ áo đỏ thẫm.
Cái màu của thành tựu, của một cuộc đời từng đo bằng những con số và thành tích.
Người ta vỗ tay
Ánh đèn rọi vào mặt tui
Trong khoảnh khắc đó,
Tui có cảm giác mình vừa đến một nơi nào đó
Một tấm bảng vừa được dựng lên
Tới đây
Đúng đường
Đúng vai
Đúng người
Ít nhất đó là điều mọi người tin
Và có lẽ, lúc đó, tui cũng tin như vậy.
Rất nhiều năm sau, khi sống ở Phần Lan
Có những buổi sáng tui đứng trong bếp pha nước chanh ấm
Tóc buộc vội
Mắt còn chưa tỉnh hẳn vì một đêm mất ngủ
Không ai vỗ tay
Không có sân khấu
Không có bộ áo đỏ
Chỉ có tiếng nước sôi
Và hàng cây phía sau cửa sổ, đang thay lá.
Tui đã bước qua tuổi 40 vài năm
Tui hiểu rằng cuộc đời không phải là một con đường dài thẳng tắp.
Nó không giống một xa lộ
Nó giống như một nhà ga hơn.
Một vài chuyến tàu đã rời đi
Vẫn còn một vài chuyến nữa đang chuẩn bị đến
Ánh nắng cuối ngày phủ màu cam lên sân ga
Người ta lên xuống
Đến rồi đi
Không ai ở lại mãi.
Có lẽ phần lớn cuộc đời chúng ta được xây bằng những cái tên
Học sinh
Tiến sĩ
CEO
Vợ
Mẹ
Y tá
Người tự tin
Người tự ti
Người yêu
Người được yêu
Người mạnh
Người yếu
Người tu tập
Người vô hình.
Chúng rất hữu ích
Giống như tên các nhà ga
Nếu không có chúng, tui sẽ xuống nhầm tàu.
Nhưng sau một thời gian, tui bắt đầu tự hỏi
Nếu lấy hết những cái tên đó đi thì sao?
Nếu một ngày nào đó không còn ai gọi tui là tiến sĩ nữa.
Không còn công ty để điều hành
Không còn chức danh để giới thiệu
Không còn cả trí nhớ và kỷ niệm
Không còn những thứ giúp người khác biết tui là ai
Tui cũng không biết mình là ai
Thì chuyện gì còn lại?
Tui đi qua phần đường đó
Ban đầu đầy lạc lõng,
Mất điểm tựa
Cảm giác như vừa bước xuống một sân ga, mà không nhìn thấy bảng chỉ dẫn
Bây giờ thì ít hơn
Có lẽ vì tuổi tác
Hoặc có lẽ vì công việc.
Khi tui thường xuyên ở bên một người tám mươi
Đang loay hoay tự cài từng cái nút áo
Tui bắt đầu thấy những cái nhãn rơi xuống rất nhanh
Không ai quan tâm ông từng là gì
Nghệ sĩ
Giáo viên
Người cha
Mọi thứ dần tan đi
Như tuyết mùa xuân.
Ông có một cái áo khoác màu xanh đậm
Ông mặc nó gần như mỗi ngày.
Người ta nhận ra ông từ xa bằng chiếc áo đó
"À, kìa, ông cụ mặc áo màu xanh"
Rồi họ đứng lên, nhường cho ông cái ghế gỗ nhìn ra mặt hồ
Nơi ông thích ngồi trò chuyện với tui, người bạn 1m55.
Tui nhìn chiếc áo khoác và nghĩ
Có lẽ chúng ta đang sống như vậy
Mặc một cái tên đủ lâu
Rồi bắt đầu tưởng mình là cái tên đó.
Một người nói
"Tôi là một nhà văn"
Ban đầu đó chỉ là mô tả công việc
Sau đó là cách giới thiệu bản thân
Sau đó là câu trả lời cho câu hỏi
"Tôi là ai"
Một ngày người đó không viết được nữa
Đột nhiên họ đau khổ
Không phải vì không viết được
Mà vì cái nhãn tróc ra.
Từ cửa sổ căn hộ của ông có thể nhìn thấy một cây táo.
Người Phần Lan gọi nó là omena.
Mẹ tui gọi nó là táo
Một đứa trẻ người Pháp gọi nó là pomme.
Nhưng trái táo không hề bận tâm
Nó lớn lên
Ra hoa
Rụng xuống mặt đất vào mùa thu
Cứ thế theo quy luật xuân hạ thu đông rồi lại xuân
Từ rất lâu trước khi có ai nghĩ ra cái tên cho nó.
Có lẽ ngôn ngữ cũng vậy mà thôi.
Chúng là công cụ cho tui nói chuyện với 6 triệu người ở Bắc Âu
Giúp ký kết vài thể loại hợp đồng
Giúp con gái hưởng nền giáo dục gắn nhãn là "hàng đầu"
Giúp mua trà
Ăn bánh nướng.
Còn tiếng mẹ đẻ,
Giúp tui nói với ai đó
Em yêu anh
Mẹ yêu con
Thay vì chỉ đứng đó rung động trong im lặng như một cái ăng ten.
Khi một người nói yêu
Thứ gì thật sự đang xảy ra?
Là ngôn ngữ?
Là người nói?
Hay chỉ là tình thương đang tìm một con đường để đi ngang qua hai con người?
Càng lớn tuổi, tui càng ít cảm nhận tình thương là dành riêng cho ai, trao ra bởi ai.
Nó giống ánh nắng
Khi có mặt, nó chiếu lên tất cả.
Cái Blog này cũng vậy
Nó giúp tui ghi ra sự chuyển hóa nội tâm.
Chứ Blog không phải sự chuyển hóa.
Cũng không có "tôi" đang chuyển hóa.
Một lúc nào đó, nếu may mắn
Ta được chỉ ra
Cái tên chỉ là công cụ
Không phải sự thật.
Giống như chiếc áo khoác màu xanh của ông
Người thế gian nhìn thấy chiếc áo
Thích gán cho người mặc một cái tên cho dễ nhận diện và giao tiếp
Nhưng người mặc chưa bao giờ là chiếc áo
Lột bỏ tất cả lớp áo che đậy
Cái còn lại
Không phải không còn gì.
Còn lại "cái biết"
Về sự thật
Không hình dạng
Trống rỗng nhưng không trống không
Có lẽ, đó là nơi, trí tuệ bắt đầu.
Xanh Cam Tím không thuộc về những ồn ào của mạng xã hội.
Nơi này giống một chiếc áo khoác được treo lên giá sau một ngày dài.
Thỉnh thoảng có một câu chuyện mới.
Một bức thư mới.
Một màu áo mới để thử mặc vào rồi cởi ra.
Nếu muốn nhận những bức thư đó, mời bạn: Để lại email tại đây.
.png)
Comments
Bài rất “chạm” tâm tư qua mỗi chu kỳ, góc nhìn… của cõi nhị nguyên này. Cảm ơn em gái! Chúc em viết nên những bài học hay, cho mình, cho người và đạt đến cảnh “ ultimate true”🥰🥰🥰
Yêu quý em!
"Càng lớn tuổi, tui càng ít cảm nhận tình thương là dành riêng cho ai, trao ra bởi ai.
Nó giống ánh nắng
Khi có mặt, nó chiếu lên tất cả."
Chính xác, khi tình yêu có mặt, đơn giản là nó chảy tràn ra khắp chung quanh. Nó tưới, và làm những hạt giống tình yêu khác cũng nảy nở thêm lên.
Bài viết này không cho câu trả lời. Nó chỉ nhẹ nhàng đưa người đọc quay về nhìn chính mình.
Nhìn chiếc áo đổi thay.
Nhìn thân này đổi thay.
Nhìn cảm xúc đổi thay.
Nhìn những ý nghĩ đến rồi đi.
Và rồi nhìn sâu hơn nữa:
Ngay cả cái biết" đang quan sát tất cả những điều ấy cũng không đứng yên.
Nó sinh lên khi có duyên.
Nó lặng mất khi duyên tan.
Nếu còn nắm lấy cái biết như một nơi trú ẩn cuối cùng, con vẫn còn đang giữ lại một chiếc áo rất tinh tế.
Khi thấy cả chiếc áo lẫn người mặc áo đều chỉ là những hiện tượng đang đến rồi đi, tâm bỗng nhẹ xuống.
Và đôi khi, đó là nơi trí tuệ bắt đầu.
🙏
Tình yêu không giống ngọn đèn pin chiếu vào một người
Nó là mặt trời
Đèn pin có đối tượng
Mặt trời thì không.
Nó không chọn bông hoa này mà bỏ qua bông hoa bên cạnh
Nó chỉ hiện diện.
Vì nó hiện diện nên mọi thứ đều được chiếu sáng
Người ta thường nghĩ "Em yêu anh, nên anh trở nên đặc biệt".
Nhưng, có lẽ có một sự thật rằng
"Vì tình yêu xuất hiện trong tâm, nên cả thế giới được sáng tỏ".
Khi trong tâm có tình yêu
Người này được nhận
Người kia cũng được nhận
Cái dễ chịu được nhận
Cái khó chịu cũng được nhận.
Lúc ấy không phải vì một người nào đặc biệt nên được yêu
Không phải vì đó là chồng mình nên được yêu
Không phải vì đó là con mình nên được yêu
Mà tâm có yêu thương, nên người nào cũng có thể được yêu thương.
Tình yêu là một trạng thái tồn tại khiến toàn bộ thế giới trở nên sống động.
Điều này không có nghĩa là yêu tất cả mọi người.
Ánh nắng không đòi ngắt bông hoa vì đã nhận án sáng của nó.
Trạng thái này không mắc dính, không sở hữu, không kỳ vọng.
Vì không có sở hữu nên không sợ mất đi
Vì không có kỳ vọng nên không có thất vọng và đối kháng.
Vì không có đối tượng nên không áo "ai" đang nhận hoặc "ai đang cho".
Trạng thái này có nghĩa là không có khổ.
Tâm buông bỏ ảo tưởng về "tôi" và "của tôi".
Ánh nắng không chu du theo lệnh của ai.
Nó cũng không cố gắng chiếu sáng càng nhiều càng tốt.
Nó chỉ là ánh nắng.
Nhưng nếu nhìn sâu hơn nữa, ngay cả “cái biết” ấy cũng không phải là nơi trú ẩn cuối cùng. Nếu ta bám vào cái biết và nghĩ rằng “tôi là người có chánh niệm”, “tôi có trí tuệ”, “tôi tu tốt”, thì một cái ngã vi tế khác lại được sinh ra.
Khi ấy, cái biết cũng trở thành một chiếc áo rất tinh tế.
Người tu có thể buông được nhiều thứ thô bên ngoài, nhưng lại mắc kẹt vào chính cảm giác mình đang biết, đang sáng, đang trong veo, đang hơn người."
Trích lời pháp ngày 14.06.2026 về "Cái biết cũng chỉ là chiếc áo".