I take good care of myself

Chị ấy còn đang là sinh viên điều dưỡng (nghĩa là vẫn đang trong giai đoạn vừa học cách nói câu chào tiếng phần cho đúng vừa học cách không bật khóc trước mặt bệnh nhân/ khách hàng). 

Chị được đào tạo để nhận thức rõ rằng trong chăm sóc giảm nhẹ, mục tiêu không phải là chữa khỏi bệnh mà là bảo vệ phẩm giá của bệnh nhân, giảm đau đớn và nâng đỡ tinh thần cho người bệnh cũng như gia đình họ. Một người thầy nói với chị: Y tá là thiên thần không có cánh và cũng chẳng cần phải có!  

Trước một bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối, 65 tuổi, mà mỗi hơi thở đều là một cuộc chiến và ý chí sống đã cạn kiệt. Còn người nhà bệnh nhân thì chìm trong tuyệt vọng. Chị được hỏi sẽ tư duy và lựa chọn hành động gì? 

Câu trả lời đầu tiên của chị không phải là ôm việc vào mình và hết lòng giúp đỡ bằng mọi giá. Ờ, chị đã thử kiểu đó rồi, trong cuộc sống của chính mình, và nó thường kết thúc bằng việc chẳng ai được chăm sóc tử tế cả, bao gồm cả chị. 

Chị đã hiểu tầm quan trọng của việc giữ ranh giới nghề nghiệp. Chị hiểu quá rõ việc đắm mình vào nỗi đau của bệnh nhân không phải là sự tận tâm, mà là ngu ngốc. Là thiên thần không có cánh mà cố gắng để quá cố, để gục ngã, ai sẽ là người chăm sóc.  

Chăm sóc bản thân trước, rồi mới chăm sóc thiên hạ. Sự đồng cảm cần một "bộ lọc" để không biến thành sự bi lụy làm mờ đi lý trí. Nếu ảo tưởng sức mạnh bản thân mà dấn thân sâu sắc vào nỗi đau của bệnh nhân là thiếu trách nhiệm. 

Từ nhận thức rõ giới hạn của bản thân, chị chọn chủ động tìm kiếm sự hỗ trợ từ bác sĩ, nhân viên xã hội và chuyên gia tâm lý khi cần thiết. Bệnh nhân cần nhiều người giúp đỡ hơn chỉ là từ một y tá. 

Chị cũng biết đến 5 giai đoạn của quá trình đau buồn (chối bỏ, giận dữ, mặc cả, trầm cảm, chấp nhận). Viết ra 5 cụm từ vựng thì gọn gàng, nhưng trên thực tế, quá trình này lộn xộn như ngăn kéo đựng hóa đơn của chị vậy. 

Gia đình bệnh nhân có thể mắc kẹt vào một đoạn trong quá trình này cả một thời gian dài. Tôn trọng quá trình cảm xúc riêng của mỗi người là tâm lý mà chị chọn, bằng cách lắng nghe, xác nhận rằng những cảm xúc của họ là bình thường, chị sẽ giúp tạo lập sự an tâm và tin cậy giữa nhân viên y tế và gia đình người bệnh. 

Trong bối cảnh không còn khả năng điều trị, hy vọng không đồng nghĩa với việc khỏi bệnh. Vai trò của y tá điều dưỡng không phải là chống lại cái chết. Cuộc chiến ấy đã kết thúc khi chị bước lên sàn. Loại hy vọng mà người y tá như chị đem lại khi nó hướng đến hiện tại: kiểm soát cơn đau hiệu quả, đảm bảo sự thoải mái, duy trì giao tiếp có ý nghĩa và tạo điều kiện để bệnh nhân ở bên gia đình trong sự bình an. Dù chỉ là một đêm ngon giấc không bị cơn đau hành hạ, một bộ đồ tươm tất trong thân thể được tắm rửa sạch sẽ để trò chuyện tử tế với người thân. Những mục tiêu nhỏ nhưng thực tế này giúp người bệnh cảm thấy được tôn trọng và không bị bỏ rơi.

Cuối cùng, món quà lớn nhất chị có thể trao, không phải là lời khuyên nào cho ai cả. Chỉ là sự hiện diện, lắng nghe, không phán xét, ở lại trong ca trực, rời đi khi kết thúc ca, tâm trí không mang theo bất kỳ nỗi đau nào, của bệnh nhân, của gia đình, và của chính mình. 

Chị biết phải làm như vậy để có thể quay lại vào ngày mai, đầu óc tỉnh táo, thân thể được chăm sóc đúng cách, đẹp gái, cười tươi, và một lần nữa vẫn đủ khả năng trao đi tất cả.




Có thể bạn nên đọc:

Kết nối cùng Xanh Cam Tím:

Để không bỏ lỡ những bài viết mới, mời bạn: 

Đăng ký nhận tin từ Xanh Cam Tím.

Comments

Popular posts from this blog

"Anh suýt chết"

Selkokieli, ngôn ngữ đơn giản cho nghề chăm sóc.

Đứng đủ gần