Mẹ và con ngồi sát bên nhau
Mẹ và con ngồi sát bên nhau, đến mức hơi ấm của người này có thể bị hiểu lầm là của người kia, một sự nhầm lẫn dễ chịu, như thể niềm vui và bình an trong tim là một thứ có thể truyền lại không chỉ bằng cuống rốn mà bằng cách chúng ta cứ ngồi bên nhau, mỗi người làm một việc mình thích là đủ.
Mẹ cười trước, vì một thứ hài hước diễn ra trong đầu, hay con mới chính là người cười trước, vì trà mà con chọn hôm nay là thứ trà mà Levi từng chọn, và điều đó, bằng một logic không thể giải thích, bỗng trở thành một thành tựu nho nhỏ trong trái tim con. Không thể phân biệt được. Chỉ biết là chúng ta giống như bắt chước nhau cùng một nhịp.
Giữa mẹ và con, trên mặt bàn, là những nghi thức nhỏ mà chúng ta vô thức duy trì từ rất rất lâu. Trà đang ngấm dần, sắp đạt độ ngon nhất mà chỉ chúng ta mới nhận ra. Bánh thì thơm và mũm mĩm đến mức chúng ta chần chừ, như thể việc phá hủy nó sẽ làm lộ tẩy bản chất ham ăn của mình, nên chúng ta ráng kềm lại một nhịp, một nhịp lịch sự làm màu, chỉ để rồi ở nhịp thứ hai, cái muỗng trong tay lao xuống còn dữ dội hơn vì bắt nó phải chờ đợi. Levi nhỏ và Levi lớn ngồi đó, quan sát với vẻ thờ ơ của kẻ đã quen việc luôn hiện diện nhưng không bao giờ làm trung tâm khi hai chúng ta đang ăn.
Bên ngoài, thế giới tiếp diễn với sự dửng dưng cần thiết của nó. Tuyết vẫn rơi, không vì ai mà chậm lại, cũng không vì ai mà dày thêm, rồi nó sẽ tan, như mọi thứ vốn phải vậy, không có gì giữ lại, không có gì thật sự mất đi. Vòng luân phiên vô thường của thế gian luôn tuân thủ quy luật bất biến của thế gian.
Mọi thứ ngoài kia đang âm thầm cho đi tất cả vô điều kiện và không phân biệt, mà tâm con người lại bận rộn với việc trở thành ký ức của người khác...
Có thể bạn nên đọc:

Comments
Post a Comment